Ngày đầu năm mới của họ trôi qua rất bình thường giản dị.
Sau khi về nhà, cả hai đều mệt lử, họ hôn nhau một lát giải quyết mấy lần là Dương Trĩ buồn ngủ.
Trần Bách Kiêu không vần vò cậu nữa, giúp cậu cởi quần áo quăng ra ngoài, ôm cậu ngủ.
Từ khi yêu Trần Bách Kiêu, Dương Trĩ thích mặc ít quần áo khi đi ngủ, nhưng lại muốn Trần Bách Kiêu mặc đồ ngủ.
Bởi vì chất liệu đồ ngủ của Trần Bách Kiêu sờ rất sướng tay, giường cũng vô cùng mềm mại sạch sẽ thoải mái, nên Dương Trĩ cực kỳ thích được anh ôm thế này, cậu có thể đánh một giấc tới hừng Đông.
Bình thường công việc của Trần Bách Kiêu rất bận, nên tạm thời Dương Trĩ chưa nhận ra tác hại của việc ngủ như vậy, nhưng cậu sẽ sớm biết ngay thôi.
Sáng ngày đầu năm mới, Trần Bách Kiêu vẫn dậy rất sớm.
Anh không muốn rời giường, nhưng kiềm lòng không đậu phải hôn Dương Trĩ đã.
Hôn một lát thì có nhu cầu, bàn tay Trần Bách Kiêu bỏng rẫy, khiến Dương Trĩ mơ ngủ tưởng mình đang ôm một cái túi chườm nóng.
Cậu có cảm giác mình lại mơ thấy cảnh đồi trụy vô cùng nóng bỏng gì, khiến người ta mặt đỏ tai hồng.
Nhưng Dương Trĩ mở mắt ra, từ từ tỉnh táo lại thì mới biết hình như đây không phải là mơ.
Trần Bách Kiêu thật sự sắp đút vào, hơn nữa còn chuẩn bị xong xuôi rồi.
Trần Bách Kiêu phát hiện cậu thức dậy thì cúi đầu thơm cậu, Dương Trĩ cau mày, họ ghé sát lại hôn nhau.
Giường của Trần Bách Kiêu chẳng phát ra tiếng động gì, chỉ lắc lư nhè nhẹ, khiến Dương Trĩ cảm thấy như mình đang nằm trên một mặt hồ gợn sống.
Thi thoảng cậu mới khẽ hếch cổ, trái tim từ từ tỉnh thức và rộn ràng hơn, thân thể trở nên ẩm ướt.
Trần Bách Kiêu bế cậu đi tắm.
Như thể coi Dương Trĩ như một con búp bê mà anh yêu thích nhất, anh tắm cho cậu sạch sẽ, tỏa ra mùi thơm mà mình thích.
Hai người cùng đứng đánh răng rửa mặt trước gương, Dương Trĩ đột nhiên nói em cạo râu cho anh nhé.
Trần Bách Kiêu bế cậu lên bồn rửa tay, tay chống rìa hai bên đùi cậu, ngửa mặt lên để cậu đùa nghịch.
Dương Trĩ dùng cao dạo điện, rất đơn giản, chẳng có bất kỳ khó khăn nào.
Cậu vừa cạo, vừa nhìn mặt Trần Bách Kiêu, nói: "Sao bầu mắt anh dài thế? Lông mày anh cũng sắc ghê này, như một con dao vậy, cả mũi cũng cao lắm cơ."
Trần Bách Kiêu được cậu khen thì ngượng lắm, nhưng ngoài mặt vẫn chẳng có biểu cảm gì.
Cạo râu xong, Dương Trĩ còn bôi kem dưỡng ẩm cho Trần Bách Kiêu, vỗ vỗ bằng lòng bàn tay, xích lại gần hôn anh.
Nếu Dương Trĩ ngủ nghê tử tế, sáng dậy đôi mắt cậu sẽ sáng ngời.
Trần Bách Kiêu ngắm cậu một lát, nắm cằm cậu để cậu quay lại, cúi đầu hôn lên môi cậu.
Hôm nay họ tính đi dạo siêu thị với nhau, đây cũng coi như là một việc trong danh sách.
Còn hai hôm nữa là hết kỳ nghỉ, Dương Trĩ muốn mua đủ đồ cho cả hai ngày luôn, để họ đỡ phải quay lại siêu thị nữa, vả lại cậu cuối cùng cũng có cơ hội nấu mấy bữa cơm gia đình cho Trần Bách Kiêu.
Dương Trĩ chọn rất nhiều rau dưa trái cây tươi mới, nhưng Trần Bách Kiêu cảm thấy hơi nhiều, nên cản cậu lại, bảo không cần nhiều vậy đâu.
Dương Trĩ đáp cần chứ, bày tỏ kế hoạch của mình cho Trần Bách Kiêu, kỹ càng tỉ mỉ đến thực đơn từng bữa.
Trần Bách Kiêu chậm rãi buông bàn tay đang cản cậu xuống, nói cảm ơn em.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!