Chương 13: Giờ Phút Này Lại Hơi Uể Oải

Trong lúc chờ Dương Trĩ thức dậy, Trần Bách Kiêu hâm lại chỗ cánh gà cậu để phần cho anh, còn ăn hết sạch.

Buổi tối họ đến nhà hàng món Tàu mà lần trước Trần Bách Kiêu muốn đưa Dương Trĩ đi nhưng chưa đi được.

Nhưng vấn đề là ở chỗ những cửa tiệm trong con phố ấy đều rất hot, nên khó tìm được chỗ đỗ xe.

Họ vòng đi vòng lại mười mấy phút, cuối cùng vẫn phải quay xe, đậu cách nhà hàng một dãy phố.

Trong nhà hàng đông thực khách, Dương Trĩ có vẻ thoải mái hơn nhiều, cũng hoạt ngôn hơn nữa.

Đồ ăn của tiệm này thực ra rất ngon, nhưng Trần Bách Kiêu ăn rất ít, thậm chí còn ít hơn cả Dương Trĩ.

Sau khi bị Dương Trĩ phát hiện ra, Trần Bách Kiêu bèn thành thật bảo: "Mình ăn chỗ cánh gà cậu để phần mình tối qua rồi."

Dương Trĩ sửng sốt một lát, rồi mới chợt nhận ra: "Nhưng để từ tối qua rồi mà."

Trần Bách Kiêu không hiểu tại sao Dương Trĩ lại phải lặp lại mấy chữ anh vừa nói: "Mình biết."

"Để một ngày rồi, mình sợ cậu ăn vào là tiêu chảy đó." Dương Trĩ rất lo về khả năng thường thức của Trần Bách Kiêu, lại hỏi anh: "Cậu hâm lại chưa?"

"Đương nhiên là rồi." Nghe Trần Bách Kiêu đáp như thế, Dương Trĩ mới yên tâm hơn chút đỉnh.

"Vậy thì được, nhưng lần sau vẫn nên ăn trong ngày thôi đấy." Dương Trĩ nói.

"Mình thấy ngon lắm mà," tuy Dương Trĩ không hỏi, nhưng Trần Bách Kiêu vẫn chủ động nói, "Mình nghĩ mình chưa từng ăn món cánh gà rán nào ngon thế bao giờ."

"Thật ra mình nấu ăn cũng khá đấy," Dương Trĩ cười cười, "Về sau nếu có cơ hội, hoan nghênh cậu về nhà ăn cơm thường xuyên."

Trần Bách Kiêu hẵng còn cầm đũa, lúc thấy nụ cười của Dương Trĩ, anh vô cùng rung động trước câu "về nhà" trong lời cậu, ngẩn người ra nhìn cậu.

Dương Trĩ hỏi anh sao thế, anh bèn lắc đầu, nhưng không nói gì cả.

Lúc họ ra ngoài sau bữa tối, trời đã lạnh hơn.

Hôm nay Dương Trĩ mặc một chiếc áo len cổ tròn dài tay bằng lông cừu bên trong, khoác cardigan len đan bên ngoài, phối với quần jean và giày thể thao bình thường.

Thật ra cậu không lạnh, nhưng cổ hở quá dễ phải gió, nên lúc ra ngoài Dương Trĩ có cầm thêm một chiếc khăn quàng.

Phải tội khăn quàng túm bừa phứa quá, Dương Trĩ chọn trúng chiếc mà mình không còn đeo nữa.

Lúc sóng vai đi chung với Trần Bách Kiêu, cậu liên tục túm một bên khăn của mình.

"Chất vải của cái khăn này không tốt, cộm." Dương Trĩ cũng hơi bực.

Nghe cậu nói vậy, Trần Bách Kiêu bèn nâng tay sờ thử phần đuôi khăn rủ xuống, cảm thấy rất gai tay.

Ở đoạn Dương Trĩ kéo khăn ra, Trần Bách Kiêu còn thấy phần da gần xương quai xanh của cậu đã hơi đỏ lên.

"Thay cái mới đi," Trần Bách Kiêu ngẩng đầu, nhìn về phía con đường phía trước, "Mình nhớ hình như chúng ta vừa đi qua một tiệm bán khăn quàng cổ."

Dương Trĩ cũng có tí ấn tượng, họ cùng đi tiếp lên một đoạn, nhanh chóng tìm thấy cửa tiệm kia.

Đó thật ra là một cửa hàng bán đồ trang sức, trong nhà treo rất nhiều thú bông, chỉ có bức tường ở gần cửa ra vào là treo khăn quàng cổ.

Để tiết kiệm không gian, chủ tiệm treo khăn rất cao, Dương Trĩ không với lên tới hàng trên cùng được.

Cửa tiệm cũng nhỏ xíu, hành lang chỉ vừa đủ cho hai người họ.

Trần Bách Kiêu đứng đằng sau Dương Trĩ, vươn tay lấy chiếc khăn cậu muốn cho cậu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!