Giặt giũ phơi phóng quần áo xong xuôi, Mạnh Khê liền bắt đầu cho mấy con gà mái già nuôi ở sân sau ăn.
Mấy con gà này ở nhà bọn họ có công lao lớn lắm, vất vả vô cùng. Trứng gà cả nhà ăn đều do một tay chúng nó cống hiến, thậm chí có đôi khi còn được tích cóp lại để đem đi đổi tiền.
Cho gà ăn xong thì mọi người trong nhà đều đã ra đồng làm việc, Mạnh Khê rốt cuộc cũng tranh thủ được chút thời gian rảnh rỗi để nghỉ ngơi. Cậu muốn uống chai nước trái cây mà chủ nhân tặng, nhưng loay hoay mãi chẳng thể nào mở được cái nắp.
Đây là lần đầu tiên cậu nhìn thấy một cái chai lạ lùng như vậy, bóp mạnh vào thì thấy cảm giác mềm dẻo, nhưng lại chẳng biết cách mở nắp ra sao.
Mạnh Khê dùng sức bẻ ngược lên trên, rồi lại dùng móng tay cạy, nhưng làm cách nào cũng không mở được, cuối cùng mệt đến toát cả mồ hôi hột.
Chu Uẩn Dương ngủ trưa dậy, vừa mở game lên liền phát hiện nhân vật tí hon trong màn hình đang đỏ mặt tía tai, ôm chai nước trái cây dùng răng gặm lấy gặm để. Thế nhưng, dù cậu nhóc có dùng hết sức bình sinh thì cái chai vẫn trơ ra đó, gặm mãi không suy chuyển.
Chu Uẩn Dương không nhịn được bật cười trước màn này, trông vừa ngốc nghếch lại vừa đáng yêu. Hắn vội vàng kết nối trò chuyện giọng nói.
"Khê Bảo, em từ từ đã nào, gặm như thế không đau răng sao?"
Chu Uẩn Dương tò mò hỏi.
"Ca ca!"
Tâm trạng Mạnh Khê vốn đang vô cùng ủ rũ vì không mở được nắp chai, nghe tiếng hắn liền lập tức trở nên vui vẻ nhảy nhót.
"Răng của ta hình như cũng hơi đau thật. Nhưng mà ca ca ơi, ta ngốc quá, có cái chai thôi cũng không mở được."
"Vậy Khê Bảo có thử nghĩ cách khác chưa? Ví dụ như cái nắp này có thể vặn ra thì sao?"
Giọng nói của Chu Uẩn Dương khi mới ngủ dậy vô cùng trầm thấp, còn mang theo chút khàn khàn, lọt vào tai Mạnh Khê khiến cậu cảm thấy ngứa ngáy.
"Vặn ra sao? Thật ra ta đã nghĩ tới chuyện bẻ ra, cạy ra, nếu cuối cùng cắn không được thì ta định dùng gậy nạy nó lên."
Đây là lần đầu tiên Mạnh Khê gặp một món đồ cần phải "vặn" mới mở được. Nhưng mà vặn là vặn như thế nào?
Trong nhà cậu, bình lọ thì cứ đậy nắp lên là xong, rương tủ thì dùng khóa sắt, ngay cả hộp sáp thơm mà mẹ kế Trương thị vô cùng quý trọng cũng chỉ cần cạy nhẹ một cái là mở. Tuy Mạnh Khê chưa từng được dùng sáp thơm, nhưng cậu đã thấy Trương thị khoe khoang rồi.
"Ca ca, cái đó… vặn ra nghĩa là gì ạ?"
Trải qua vài lần giao lưu, lá gan của Mạnh Khê cũng dần lớn hơn. Đối với những điều không hiểu, cậu đã dám chủ động đặt câu hỏi cho Chu Uẩn Dương.
Chu Uẩn Dương không ngờ một vấn đề đơn giản như vậy mà cũng phải hỏi, đầu óc sau giấc ngủ trưa còn chưa kịp tỉnh táo hẳn, hắn lập tức cảm thấy nực cười và vô lý. Con AI trong game này sợ không phải là bị thiểu năng trí tuệ đấy chứ?
"Vấn đề đơn giản như vậy mà còn cần tôi dạy sao? Cái đầu mọc trên cổ cậu là đầu người chứ có phải đầu gỗ đâu, không biết tự mình động não suy nghĩ à?"
Tính tình Chu Uẩn Dương vốn dĩ đã không tốt lắm. Hơn nữa, với tư cách là đội trưởng đội thể dục, nếu hắn không tỏ ra có khí thế thì đám khỉ con dưới trướng căn bản sẽ không chịu phục tùng. Lâu dần, hắn dưỡng thành thói quen nóng nảy.
Sự dịu dàng trước đó của Chu Uẩn Dương dường như chỉ là đóa phù dung sớm nở tối tàn, hiện tại hắn mới thực sự bộc lộ một mặt khác của bản thân.
"Xin lỗi… Ca ca, không, chủ nhân… Ta… ta sẽ không uống nước trái cây nữa, xin ngài đừng… đừng giận ta."
Mạnh Khê bị những lời nói lạnh lùng cứng rắn của Chu Uẩn Dương dọa cho toát mồ hôi lạnh. Cậu không biết vì sao Chu Uẩn Dương đột nhiên lại tức giận như vậy, nhưng từ nhỏ đã bị Trương thị hành hạ nên tâm tư Mạnh Khê trở nên vô cùng nhạy cảm. Phản ứng đầu tiên của cậu chính là xin lỗi Chu Uẩn Dương.
Đáng tiếc, cho dù cậu đã xin lỗi, nhưng chủ nhân bên kia vẫn không hề có bất kỳ hồi đáp nào.
Trái tim Mạnh Khê lập tức chìm xuống đáy vực. Hốc mắt vốn đã ửng đỏ nay dần chứa đầy nước mắt. Quả nhiên, cậu chẳng làm được việc gì ra hồn, chỉ biết gây thêm phiền toái cho người khác.
Sự im lặng kéo dài bao trùm lấy căn nhà nhỏ. Mạnh Khê lặng lẽ cất chai nước trái cây đã bị mình giày vò đến thảm thương vào lại kho chứa đồ của trò chơi.
Sau đó, cậu đứng dậy tìm việc gì đó để làm nhằm chuyển dời sự chú ý, nếu không Mạnh Khê lo rằng mình sẽ bật khóc mất.
Dùng ống tay áo quệt nước mắt, Mạnh Khê rất nhanh đã xách thùng nước đi ra vườn rau nhỏ sau nhà để tưới nước. Trước khi ra cửa vào buổi chiều, Trương thị còn dặn dò Mạnh Khê hôm nay phải hái ít rau về, cậu không dám quên.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!