Chương 6: (Vô Đề)

Lời vừa dứt, trong lòng Mạnh Khê lập tức trở nên thấp thỏm bất an. Chủ nhân nhìn qua là biết người sang trọng, chẳng lo cơm áo, mấy quả hạnh này đối với chủ nhân có lẽ chẳng đáng là bao.

Nhưng chủ nhân đã tặng cho cậu đồ ăn ngon, so với mấy quả hạnh này thì quý giá hơn gấp vạn lần. Khổ nỗi, đây lại là thứ duy nhất cậu có thể lấy ra được vào lúc này.

Nghĩ đến đây, Mạnh Khê cảm thấy mình như đang chiếm món hời lớn của chủ nhân, trong khi bản thân lại chưa làm được gì để báo đáp ngài.

"Khê Bảo, sao tự dưng lại không vui thế?"

Chu Uẩn Dương còn đang băn khoăn không biết làm sao để ăn được mấy quả hạnh số liệu kia, thì ngẩng lên đã thấy nhân vật tí hon vừa nãy còn vui vẻ tung hoa, giờ trên đầu đã giăng đầy mây đen, cái miệng nhỏ bĩu ra, bộ dáng vô cùng buồn bã.

"Ca ca, ta không sao, chỉ là cảm thấy mình vô dụng quá. Căn bản chẳng giúp được gì cho ca ca."

Mạnh Khê không ngờ chủ nhân lại để ý đến mình như vậy, vừa thấy cậu không vui liền nhận ra ngay. Cậu vội vàng nở nụ cười, giải thích.

"Phụt… ha ha, Khê Bảo đáng yêu thật đấy. Tôi ở bên này không thiếu thứ gì cả, không cần cậu phải làm gì cho tôi đâu. Cậu chỉ cần chăm sóc tốt bản thân là được, đừng để tôi lại thấy cậu đói đến ngất xỉu nữa nhé."

Chu Uẩn Dương cảm thấy nhân vật trong trò chơi này được thiết kế quá sống động, rõ ràng chỉ là người trong sách, lại luôn khiến hắn có cảm giác đối phương là một con người bằng da bằng thịt.

"Dạ, ca ca."

Được Chu Uẩn Dương quan tâm, tâm trạng Mạnh Khê nhanh chóng vui vẻ trở lại, cậu tiếp tục cúi xuống chẻ củi.

Ở bên này, Chu Uẩn Dương nhìn năm quả hạnh vừa xuất hiện trong kho đồ của trò chơi mà ngẩn người. Hắn thử dùng tay chạm vào hình ảnh hạnh nhân, trên giao diện lập tức nhảy ra một khung thoại.

[ Mời người trải nghiệm hoàn thành nhiệm vụ nhánh 2 của chủ tuyến 1 «Gặp Gỡ», sau đó sẽ mở khóa chức năng truyền tống hai chiều của kho đồ. ]

"???"

Chu Uẩn Dương đọc dòng chữ này mà rơi vào trầm tư. Sao cơ? Trò chơi này chẳng lẽ thật sự có thể chuyển năm quả hạnh này đến tận tay hắn sao?

Nếu vậy thì đây đâu phải trò chơi bình thường, đây là công nghệ đen cần nộp lên cho quốc gia nghiên cứu gấp ấy chứ.

Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, Chu Uẩn Dương cảm thấy điện thoại của mình chắc không "may mắn" đến mức bị công nghệ ngoài hành tinh xâm nhập đâu, nên cũng không để tâm lắm đến lời nhắc này. 

Hắn chỉ cảm thấy trò chơi này làm hiệu ứng chân thật đến mức đáng kinh ngạc trên mọi phương diện.

Chu Uẩn Dương nhanh chóng quẳng chuyện đó ra sau đầu. Thấy Mạnh Khê hì hục chẻ củi cả buổi mà chỉ được một sọt nhỏ xíu, hắn dứt khoát vào cửa hàng hệ thống, mua luôn nửa kho củi lửa tặng cho cậu. Lần này thì dù mùa đông có lạnh đến đâu, Mạnh Khê cũng đủ củi dùng thoải mái.

[ Chúc mừng người trải nghiệm thành công nâng độ thân mật lên cấp 3, mở khóa chức năng trò chuyện giọng nói hai chiều. ]

Điều này có nghĩa là, từ giờ không chỉ Chu Uẩn Dương có thể chủ động nói chuyện, mà Mạnh Khê cũng có thể chủ động bắt chuyện với hắn.

Sau khi Chu Uẩn Dương mua xong nửa kho củi, độ thân mật đã tăng vọt lên cấp 3, chỉ cần thêm hai trăm điểm nữa là có thể lên cấp 4.

Mạnh Khê quả thực bị hành động bất ngờ của Chu Uẩn Dương làm cho kinh ngạc đến mức không thốt nên lời. Ban nãy cậu còn đang nơm nớp lo sợ mùa đông này sẽ chết cóng vì thiếu củi, giờ nhìn đống củi chất cao như núi, cậu tin mình có thể bình an vượt qua mùa đông này rồi.

"Cảm… cảm ơn chủ nhân, ca ca! Ca ca ơi, nhiều củi thế này chắc chắn là đắt lắm, ca ca đừng tốn kém vì ta như vậy."

Trong lúc xúc động, Mạnh Khê lỡ miệng gọi ra xưng hô giấu kín trong lòng, sau đó vội vàng sửa lại, nhưng vành tai trắng nõn đã nhanh chóng nhuốm màu hồng phấn.

"Không sao đâu, mấy thứ này rẻ bèo ấy mà, ca ca của cậu vẫn còn lo được."

Chu Uẩn Dương không nói điêu, đồ vật trong cửa hàng trò chơi có giá cả tương đương với thị trường bên ngoài, nửa kho củi này tính ra cũng chỉ mất khoảng năm sáu trăm tệ.

Đối với Chu Uẩn Dương, số tiền này chỉ như muối bỏ bể. Tiền sinh hoạt phí một tháng của hắn đã lên đến mấy chục vạn, chưa kể đến số cổ phần không đếm xuể đứng tên hắn, tất cả đều do đội ngũ tài chính chuyên nghiệp quản lý. Mỗi năm hắn chỉ cần nằm không nhận tiền, chẳng cần phải bận tâm lo nghĩ.

"Khê Bảo mau về ăn trưa đi, mặt trời lên cao rồi, cẩn thận kẻo bị say nắng đấy."

Chu Uẩn Dương nhìn thời gian, thấy đã đến giờ ăn trưa nên chuẩn bị tạm biệt Mạnh Khê.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!