Sau chuyến du lịch kết hôn, cả hai trở về nhà và tiếp tục nhịp sống thường nhật. Nhờ sự nỗ lực suốt những năm cuối đại học, Chu Uẩn Dương đã thuận lợi nhận được suất học thẳng lên thạc sĩ tại trường. Chờ đến kỳ khai giảng cuối năm, hắn sẽ tiếp tục con đường nghiên cứu sinh tại Đại học A.
Về phần Mạnh Khê, việc kinh doanh của tiệm nhỏ ngày càng phát triển rộng rãi. Không chỉ dừng lại ở các đơn hàng thiết kế riêng, ngay cả một số đoàn làm phim cổ trang cũng tìm đến cậu để đặt hàng trang phục.
Hiện tại, họ đã dọn ra khỏi căn chung cư cũ và chuyển đến căn biệt thự đơn lập mà Chu Uẩn Dương đã mua từ trước. Mạnh Khê cũng đã lấy được bằng lái xe. Dù trong gara của Chu Uẩn Dương có không ít siêu xe, nhưng Mạnh Khê lại tự dùng tiền của mình để mua một chiếc Mini Cooper nhỏ nhắn, vì cậu sợ kỹ thuật lái xe của mình chưa vững, nếu lỡ làm hỏng xe sang thì sẽ rất tiếc. Hơn nữa, studio của cậu nằm ngay gần đại học A, rất gần biệt thự, việc hằng ngày lái chiếc xe nhỏ đi làm vô cùng thuận tiện.
Sau khi ổn định, Mạnh Khê bắt đầu đưa việc mở rộng studio vào kế hoạch chính thức. Di nguyện của mẫu thân là muốn cậu kế thừa và phát huy nghệ thuật thêu thùa, dù ở thời hiện đại, cậu cũng không bao giờ quên. Mạnh Khê bắt đầu đến các cô nhi viện để tìm những đứa trẻ có năng khiếu, dạy chúng từ những đường kim mũi chỉ cơ bản nhất, hy vọng sau này khi ra đời, chúng sẽ có một cái nghề để tự nuôi sống bản thân.
Tất nhiên, việc học văn hóa vẫn là quan trọng nhất. Mạnh Khê chỉ dành vài tiếng vào mỗi cuối tuần để dạy thêu, còn thời gian trong tuần cậu bận rộn với các đơn hàng của studio.
Guồng quay công việc cứ thế kéo dài hơn một tháng. Chu Uẩn Dương xót xa nhìn Mạnh Khê gầy rộc đi vì làm lụng vất vả, nhưng hắn không ngăn cản. Ở thời đại này, việc Mạnh Khê tìm thấy phương hướng để nỗ lực và không ngừng tiến về phía trước là điều rất đáng trân trọng. Hắn không có lý do gì để cản bước cậu. Hơn nữa, hắn cũng rất vui khi thấy mỗi lần nhắc về studio, đôi mắt Mạnh Khê lại sáng rực như những vì sao.
Chu Uẩn Dương chỉ có thể cố gắng bớt chút thời gian để đưa cơm cho một Mạnh Khê vốn hay quên ăn vì công việc, đốc thúc cậu ăn uống và nghỉ ngơi điều độ. Thế nhưng, khi nhận được điện thoại từ bệnh viện, Chu Uẩn Dương đã không còn bình tĩnh được nữa. Hắn vội vàng xin phép giáo sư hướng dẫn, lái xe như bay tới bệnh viện.
"Chu ca, anh đến rồi!"
Vừa tới nơi, Chu Uẩn Dương đã thấy Tiểu Dương – trợ lý của Mạnh Khê – đang đứng ở cửa phòng bệnh với đôi mắt đỏ hoe. Một cô sinh viên mới ra trường gặp phải chuyện này chắc chắn là vô cùng hoảng loạn.
"Bác sĩ nói sao rồi?" – Chu Uẩn Dương nghiêm nghị hỏi. Đây là lần đầu tiên Tiểu Dương thấy một mặt lạnh lùng đáng sợ này của hắn, khác hẳn với dáng vẻ tươi cười niềm nở mọi khi đến thăm Mạnh Khê.
Tiểu Dương chỉ biết khóc, vừa lắc đầu vừa nghẹn ngào không thốt nên lời.
"Rốt cuộc là có chuyện gì! Cô không nói thì tôi đi tìm bác sĩ!" – Sự kiên nhẫn của Chu Uẩn Dương đã chạm đáy. Trên đường đến đây, hắn đã gọi điện cho bệnh viện tư nhân của gia đình, xe cấp cứu chắc chắn đang trên đường tới.
"Không phải… bác sĩ nói… Khê ca… anh ấy mang thai rồi…"
Tiểu Dương không tài nào tin được một người con trai như Mạnh Khê lại có thể mang thai. Cô thà rằng bác sĩ nói trong người cậu có khối u, như vậy ít nhất Mạnh Khê vẫn là một chàng trai bình thường. Cô sợ rằng khi biết chuyện này, tâm lý của Mạnh Khê sẽ bị đả kích lớn. Ngay cả bản thân cô, nếu sống hơn hai mươi năm mà đột nhiên biến thành đàn ông thì cũng khó lòng chấp nhận ngay được.
"Cô nói cái gì? Mang thai?!"
Chu Uẩn Dương vạn lần không ngờ tới nguyên nhân này. Hắn cứ ngỡ Mạnh Khê vì kiệt sức mà ngất xỉu.
"Tiểu Dương, cô về nghỉ ngơi trước đi. Chuyện này tuyệt đối không được nói với ai. Nếu có người hỏi, cứ bảo thầy Mạnh bị tụt huyết áp nên ngất xỉu thôi, không có gì đáng ngại, rõ chưa?" – Chu Uẩn Dương dặn dò kỹ lưỡng vì không muốn vợ mình bị đưa lên mạng làm chủ đề bàn tán hay trở thành đối tượng nghiên cứu.
"Em biết rồi anh Chu, anh yên tâm, em nhất định sẽ giữ kín bí mật này." – Tiểu Dương là người được Mạnh Khê dìu dắt nên rất tôn trọng cậu, cô hiểu mức độ nghiêm trọng của sự việc nên vội vàng thề thốt.
Sau khi tiễn Tiểu Dương về, Chu Uẩn Dương bước vào phòng bệnh. Nhìn Mạnh Khê đang nằm như một người đẹp ngủ trong rừng, hắn khẽ thở dài. Sự xuất hiện của đứa trẻ này đã làm đảo lộn mọi kế hoạch của họ. Thú thực, hai năm qua hắn suýt nữa đã quên mất Mạnh Khê là một ca nhi có thể sinh con. Đợt đi du lịch, cả hai mải vui vẻ nên việc phòng hộ cũng rất lơ là, cứ thế mà thuận theo tự nhiên. Giờ thì hay rồi, cục nợ nhỏ đã đến, thế giới của hai người sắp kết thúc.
Chu Uẩn Dương cẩn thận dùng bàn tay lớn bao bọc lấy bàn tay nhỏ nhắn đang lạnh đi vì truyền dịch của Mạnh Khê, trong lòng thầm tính toán xem nên giải thích thế nào với cha mẹ. Nghĩ mãi không ra, hắn quyết định không nghĩ nữa. Việc quan trọng nhất lúc này là ở bên cạnh để Mạnh Khê an tâm dưỡng bệnh. Còn việc giữ hay bỏ đứa trẻ, hãy để Mạnh Khê tỉnh lại rồi tự mình quyết định.
Không để hắn chờ lâu, Mạnh Khê dần mở đôi mắt mơ màng.
"Ca ca… sao anh lại ở đây? Em bị làm sao thế này?" – Trước đó Mạnh Khê đã thấy mình hay bị hoa mắt mỗi khi đứng lên ngồi xuống nên luôn mang theo kẹo sữa bên người, không ngờ lần này lại ngất xỉu thật.
"Khê Bảo, bác sĩ nói em mang thai rồi." – Chu Uẩn Dương đỡ cậu ngồi dậy, ánh mắt đầy lo lắng nhìn gương mặt vẫn còn hơi tái nhợt của người thương.
"Anh… anh nói em có thai ư?" – Mạnh Khê không dám tin, cậu run run đưa tay sờ lên bụng mình. Cái bụng phẳng lì chưa cảm nhận được gì, chỉ có tiếng sôi "ộp ộp" vì đói bụng đáp lại cậu.
"Ừ, bác sĩ ở đây nói vậy, nhưng cần kiểm tra kỹ hơn. Anh đã sắp xếp bệnh viện tư tốt nhất của nhà mình rồi, lát nữa chúng ta qua đó khám lại."
Vừa lúc đó, xe cấp cứu và trợ lý Lưu – người quen cũ của Chu Yến Thanh – đã tới. Chu Uẩn Dương bế bổng Mạnh Khê lên, đưa thẳng ra xe. Tại bệnh viện tư, các bác sĩ sản khoa giỏi nhất đã chờ sẵn. Kết quả kiểm tra không sai lệch: Mạnh Khê đã mang thai được gần ba tháng, thậm chí qua siêu âm đã có thể thấy hình hài bé nhỏ của đứa trẻ.
"Ca ca, em thật sự…" – Nhìn những hình ảnh đen trắng kỳ lạ trên màn hình, sống mũi Mạnh Khê cay cay, cậu nức nở nắm chặt lấy tay Chu Uẩn Dương.
"Ngoan, đừng khóc. Mọi chuyện cứ để anh lo. Dù em muốn sinh con hay không, anh đều tôn trọng ý nguyện của em." – Chu Uẩn Dương xoa đầu cậu, ánh mắt chân thành đối diện với đôi mắt đẫm lệ.
"Ca ca, em muốn giữ con. Đây là kết tinh tình yêu của chúng mình mà." – Mạnh Khê không hề do dự. Cậu từng lo lắng cơ thể mình sau khi xuyên không sẽ khó có con, không ngờ món quà này lại đến sớm như vậy. Dù chưa chuẩn bị tâm lý làm cha, nhưng cậu tuyệt đối không bỏ rơi con mình.
"Được, vậy chúng ta về nhà tĩnh dưỡng. Chuyện ở studio phải tạm dừng một thời gian, sinh con xong rồi bận rộn tiếp cũng chưa muộn."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!