Chu Uẩn Dương chưa kịp nghe Mạnh Khê nói hết câu thì Triệu Minh đã quay về.
Tiếng cửa phòng ký túc xá bật mở khiến Chu Uẩn Dương giật mình, vội vàng tắt màn hình điện thoại, khóa máy lại. Hắn sợ bị người khác phát hiện mình đang say mê cái trò chơi nuôi người yêu ấu trĩ này như bị ma ám.
"Dương ca, làm gì đấy? Ăn cơm xong chuồn lẹ vậy, tao còn định rủ mày ra sân thể dục đi dạo cơ."
Triệu Minh rủ đi dạo là giả, mục đích chính là ra sân vận động tăm tia mấy em gái xinh đẹp rồi lân la bắt chuyện. Sợ đi một mình bị quê độ nên y thường kéo theo Chu Uẩn Dương làm bình phong.
"Tao nay có chút việc. Khụ, nay mày không chơi game à?"
Chu Uẩn Dương ho khan một tiếng mất tự nhiên, cố tình lảng sang chuyện khác.
"Việc gì mà thần bí thế? Trời tối om cũng không thèm bật đèn, làm tao tưởng trong phòng không có ai."
Triệu Minh vốn tính tình xuề xòa, không để bụng sự khác thường của Chu Uẩn Dương. Y ngồi vào bàn, bật máy tính lên bắt đầu cày game.
Thấy Triệu Minh không nghi ngờ gì, Chu Uẩn Dương mới thở phào nhẹ nhõm, cầm quần áo ngủ đi vào phòng tắm...
Mạnh Khê về đến nhà thì trời đã tối hẳn.
Dưới ánh trăng mờ ảo, cậu lẳng lặng băm cỏ heo, sau đó đun nước nóng cho cả nhà tắm rửa.
Mạnh Khê chỉ có thể đợi mọi người ngủ say hết mới dám vét chút nước nóng còn sót lại dưới đáy nồi để lau người.
Muốn tắm rửa sạch sẽ thì phải ra suối, nhưng tiết trời đang dần chuyển lạnh, tắm đêm ngoài suối rất dễ bị nhiễm phong hàn.
Mạnh Khê không dám đánh cược với sức khỏe của mình. Nếu cậu ốm thật, Trương thị tuyệt đối sẽ không bỏ tiền mời thầy thuốc, cậu chỉ có thể tự mình chịu đựng cơn bệnh mà thôi.
Mạnh Khê rón rén dọn dẹp xong phòng bếp rồi mới trở về căn phòng nhỏ của mình – vốn là phòng chứa củi được cải tạo lại.
Không gian tuy chật hẹp, nhưng Mạnh Khê vẫn cố gắng dọn dẹp gọn gàng, ấm cúng nhất trong khả năng của mình.
Nhớ lại những chuyện xảy ra hôm nay, Mạnh Khê không khỏi mỉm cười.
Cậu đã gặp được một người chủ nhân cực kỳ tốt bụng, nhờ đó mà hiếm hoi lắm cậu mới có một đêm đi ngủ không bị cái đói hành hạ. Ngày mai cậu nhất định phải cố gắng ngoan ngoãn hơn nữa để lấy lòng chủ nhân, làm cho chủ nhân thích mình hơn.
Ôm ấp hy vọng tốt đẹp ấy, Mạnh Khê đắp chiếc chăn mỏng đã bị vá lại không biết bao nhiêu lần, nhanh chóng chìm vào giấc ngủ say...
Chu Uẩn Dương tắm xong, leo lên giường, buông màn xuống tạo thành không gian riêng tư rồi mới đeo tai nghe, cẩn thận mở lại cái game nuôi người yêu kia.
Lần này, khung cảnh trong game không còn là rừng núi ban chiều nữa mà chuyển sang một căn phòng tối tăm, chật chội.
Nhân vật chibi Mạnh Khê đang nằm co ro trên chiếc giường ghép từ mấy tấm ván gỗ thô sơ, trên người đắp chiếc chăn chằng chịt miếng vá.
Chu Uẩn Dương nín thở quan sát một lúc, thấy bụng chú nhóc phập phồng đều đặn, trên đầu còn hiện ra dòng chữ "Zzz~" bay lên liên tục.
Xem ra cậu bé đã ngủ say rồi.
Chu Uẩn Dương mỉm cười, không nỡ quấy rầy giấc ngủ ngon của bé con, bèn chuyển sang dạo quanh cửa hàng hệ thống trong game.
Đã quyết định nuôi thì hắn không thể để bé cưng của mình chịu khổ thêm nữa.
Đáng tiếc lượn lờ nửa ngày, hắn phát hiện đồ trong cửa hàng quá ít, đa phần toàn là thức ăn rẻ tiền. Còn quần áo, chăn nệm xịn thì phải làm nhiệm vụ mới mở khóa được.
Lúc này, Chu Uẩn Dương mới chú ý đến nhiệm vụ chính tuyến đã hoàn thành một phần, bên dưới đã hiện ra nhiệm vụ phụ thứ hai:
[Mời hai bên tìm hiểu sâu hơn về đối phương.]
[Hoàn thành nhiệm vụ phụ này sẽ mở khóa một số vật phẩm trong cửa hàng.]
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!