Chương 49: (Vô Đề)

Chu Yến Thanh không ngờ Mạnh Khê lại đang ở cùng Tống Hà, anh vội vàng hỏi:

"Tiểu Khê, em có khỏe không? Em đang ở đâu?"

Đáng tiếc Tống Hà chỉ cho Mạnh Khê nói một câu rồi giật lại điện thoại.

"Chu tổng yên tâm, người đang ở chỗ tôi. Tôi sẽ đưa Mạnh Khê về thành phố A an toàn, không phiền anh lo lắng."

Nói xong, Tống Hà cúp máy cái rụp. Trước đây Chu Yến Thanh dám đòi chia tay hắn, hôm nay hắn dám cúp điện thoại của Chu Yến Thanh, coi như trả đũa.

"Tống đại ca, chúng ta còn phải quay chương trình ở đây mấy ngày nữa ạ?"

Quay xong chương trình hôm nay, Tống Hà thuê cho Mạnh Khê một phòng ngay cạnh phòng mình, bảo đợi y quay xong sẽ đưa cậu về tìm Chu Yến Thanh.

Sợ làm phiền người khác, Mạnh Khê đành nghe theo sự sắp xếp của Tống Hà. Nhưng cậu vẫn lo Chu Uẩn Dương biết tin mình mất tích sẽ sốt ruột, may mà vừa rồi đã gọi điện báo bình an cho anh Chu.

"Khoảng nửa tháng nữa. Trong nửa tháng này em làm trợ lý cho anh nhé, tiền lương sẽ trừ vào tiền ăn ở và đi lại."

Lúc đầu thấy Mạnh Khê dưới lầu nhà Chu Yến Thanh, Tống Hà tưởng người yêu cũ đổi khẩu vị, thích kiểu cháo trắng rau xào.

Ai ngờ Mạnh Khê lại là bạn trai của Chu Uẩn Dương. Giờ thì Tống Hà đã hiểu tại sao Chu Yến Thanh đột ngột đòi chia tay. Hóa ra tất cả là vì cậu em trai quý hóa.

Giờ người nhà của em trai người yêu cũ rơi vào tay mình, tội gì không nhân cơ hội này báo đáp lại chút ân tình xưa.

"Dạ. Nhưng hôm nay là ngày ca ca gọi điện cho em, Tống đại ca có thể cho em mượn điện thoại gọi cho ca ca được không?"

Mạnh Khê nghĩ có vay có trả là chuyện thường tình, làm trợ lý cho Tống Hà mấy ngày cũng chẳng sao. Cậu không có chứng minh thư, tự về thì chỉ có nước đi bộ, thà đi theo Tống Hà, coi như trải nghiệm quay show thực tế cũng thú vị.

Mạnh Khê chớp chớp đôi mắt to tròn ngây thơ, vẻ mặt cầu khẩn nhìn Tống Hà.

Trước vẻ đáng thương như chú cún con bị bắt nạt của Mạnh Khê, Tống Hà đành chịu thua, đưa điện thoại cho cậu rồi đi ra ngoài. Y chẳng muốn ở lại ngửi cái mùi yêu đương chua loét của đôi trẻ.

Chu Yến Thanh tức tối vì bị Tống Hà cúp máy, chưa kịp gọi lại thì điện thoại của Chu Uẩn Dương reo.

Chu Uẩn Dương vẫn như mọi khi, hỏi han anh trai vài câu rồi hỏi thăm Mạnh Khê. Nhưng lần này, đầu dây bên kia im lặng một lúc lâu.

"Anh, bên Mạnh Khê xảy ra chuyện gì sao?"

Dự cảm chẳng lành ập đến, Chu Uẩn Dương lo lắng. Chẳng lẽ mụ dì ghẻ độc ác của Mạnh Khê lại giở trò gì?

"Anh cũng không biết nên gọi là chuyện tốt hay chuyện xấu nữa. Cái game trên điện thoại của chú mày biến mất rồi, nhưng Mạnh Khê lại xuyên không cả người sang đây."

Chu Yến Thanh bối rối giải thích, chính anh cũng đang hoang mang tột độ.

"Ý anh là sao? Game biến mất?!"

Chu Uẩn Dương kinh hãi. Hắn mới đi "ngồi tù" có một tháng rưỡi, sao lại xảy ra chuyện động trời thế này?

"Ừ, hôm nay anh định triệu hồi Mạnh Khê ra để nói chuyện với em, nhưng mở điện thoại lên thì không thấy biểu tượng game đâu nữa. Sau đó Mạnh Khê lại gọi điện cho anh từ nơi cách đây cả ngàn dặm."

Chu Yến Thanh vừa kể lại sự việc thì điện thoại của Tống Hà lại reo.

"Tiểu Dương, Mạnh Khê lại gọi đến này. Anh cúp máy đây, em chờ gọi vào số của em đi."

Chu Yến Thanh bắt máy, nghe thấy giọng Mạnh Khê:

"Anh Chu, ca ca gọi điện đến chưa ạ? Em xin phép Tống đại ca rồi, anh ấy cho em mượn điện thoại gọi cho ca ca."

"Tiểu Khê, em đang ở đâu?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!