Chương 47: (Vô Đề)

"Ủa? Ca ca, cái gì cứng ngắc đang cấn vào em vậy?"

Chu Uẩn Dương sững người. Hắn đấu tranh tư tưởng kịch liệt, không biết có nên thú nhận với Mạnh Khê rằng mình đang… chào cờ hay không.

"A, ca ca, là cái điều khiển tivi. Khó chịu quá, vứt xa ra chút nào."

Mạnh Khê ngây thơ không biết Chu Uẩn Dương đang chột dạ, mò mẫm dưới mông một hồi rồi lôi ra cái điều khiển tivi, ném sang một bên ghế sofa.

"Ca ca, tiếp tục không? Tiểu Khê nghỉ đủ rồi nè."

Ném xong cái chướng ngại vật, Mạnh Khê quay lại, đôi mắt long lanh ngấn nước nhìn Chu Uẩn Dương đầy mong chờ. Có vẻ cậu nhóc rất thích nụ hôn vừa rồi và muốn được tận hưởng tiếp.

"Ưm… Muộn rồi, Khê Bảo à, chúng ta đi đánh răng rửa mặt rồi ngủ sớm đi."

Chu Uẩn Dương trầm ngâm một lát rồi quyết định không nên tự hành hạ mình nữa. Hiện tại hai người chỉ mới dừng lại ở mức "động chạm nhẹ nhàng", nếu hôn tiếp chắc chắn hắn sẽ không kiềm chế nổi.

"Vậy được rồi, đêm nay em muốn ngủ với ca ca."

Mấy lần trước Mạnh Khê đều dùng hết thời gian xuyên không ban ngày, tối đến chỉ có thể dùng hình dạng tí hon ngủ trong cái giường nhỏ xíu đầu giường.

Hôm nay cuối cùng cũng được ở lại buổi tối với hình dạng bình thường, đương nhiên không thể bỏ lỡ cơ hội "chung chăn gối" với ca ca rồi.

Sắp tới ca ca phải đi xa, đây là cơ hội cuối cùng để cậu được gần gũi anh ấy.

Chu Uẩn Dương định từ chối khéo, vì Mạnh Khê chính là thử thách lớn nhất đối với sức chịu đựng của hắn. Nhưng nhìn đôi mắt cún con ấm ức của Mạnh Khê, lời từ chối nghẹn lại nơi cổ họng.

Cuối cùng hắn đành ngậm ngùi đồng ý, trong lòng vừa sung sướng lại vừa đau khổ.

Vì đợt tập huấn khép kín kéo dài hai tháng này, Chu Uẩn Dương không được mang theo điện thoại. Tuy nhiên, không phải hoàn toàn cắt đứt liên lạc, mỗi tuần các học viên sẽ có một lần được gọi điện về nhà.

Thời gian còn lại, điện thoại sẽ bị khóa kỹ trong tủ đồ, không thấy ánh mặt trời.

Suy đi tính lại, Chu Uẩn Dương quyết định giao điện thoại cho anh trai giữ. Bởi lẽ dù hắn có mang theo thì cũng chỉ dùng được hai lần một tuần, những lúc khác điện thoại nằm trong tủ, lỡ Mạnh Khê có chuyện gì gấp thì biết tìm ai giúp đỡ?

Hơn nữa, anh trai hắn là người duy nhất biết chuyện, Mạnh Khê cũng quen biết anh ấy, có chuyện gì anh ấy cũng có thể hỗ trợ kịp thời.

Sắp xếp ổn thỏa mọi việc, cuối cùng cũng đến một buổi chiều nắng đẹp, Chu Yến Thanh lái xe đưa Mạnh Khê và Chu Uẩn Dương đến trại huấn luyện của đội tuyển tỉnh.

Trước cổng trại huấn luyện, đôi tình nhân trẻ bịn rịn chia tay.

"Ca ca, ở trong đó anh nhớ giữ gìn sức khỏe nha."

"Em cũng vậy đó, Khê Bảo. Có chuyện gì cứ nói với đại ca, anh sẽ gọi điện cho em mỗi cuối tuần."

Chu Uẩn Dương nhẹ nhàng nhéo má Mạnh Khê – giờ đã phúng phính hơn trước, dịu dàng dặn dò.

"Vâng, ca ca cứ yên tâm tập luyện đi. Rời xa nhà họ Mạnh, cuộc sống của em yên ổn hơn nhiều rồi, anh đừng lo quá."

Mạnh Khê lao vào vòng tay Chu Uẩn Dương, ôm chặt lấy vòng eo săn chắc của hắn, rồi quyến luyến dụi mặt vào lồng ngực rắn rỏi, đầy sức đàn hồi ấy.

Phải tranh thủ cảm nhận chút hơi ấm này, chứ không phải đợi tận hai tháng nữa mới được chạm vào ca ca.

"Được rồi, anh hứa sẽ ra trước Tết. Đến lúc đó Khê Bảo đến nhà anh ăn Tết nhé."

"Dạ được, em cũng chưa biết ca ca bên này ăn Tết thế nào đâu."

Mạnh Khê ngẩng đầu lên, vui vẻ đáp.

Hai người chưa kịp nói thêm thì huấn luyện viên phụ trách tiếp nhận học viên đã đến cắt ngang.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!