Chương 46: (Vô Đề)

Mạnh Khê từng nghe nói thời nay rất ít người theo học nghề thêu, bởi lẽ nghề này đòi hỏi sự kiên nhẫn và khổ luyện trong thời gian dài. Bản thân cậu cũng nhờ có người mẹ làm nghề thêu nên mới được tiếp xúc và rèn giũa từ bé, đặt nền móng vững chắc cho tay nghề sau này.

"Cảm ơn bác gái đã khen ngợi con. Chỉ cần bác thích là Tiểu Khê vui rồi, mọi vất vả đều xứng đáng."

Mạnh Khê hồi hộp nhìn từng cử chỉ, biểu cảm của mẹ Chu. Cậu không biết một phu nhân quyền quý như bà, đã quen nhìn những tác phẩm tinh xảo, liệu có chê bai tay nghề thêu thùa còn non kém của mình hay không.

Trái ngược với sự lo lắng của Mạnh Khê, Chu Uẩn Dương lại hoàn toàn tin tưởng vào tài năng của cậu. Hắn chắc chắn bức tranh thêu của Mạnh Khê sẽ làm mẹ hắn hài lòng.

Quả nhiên, khi bức tranh thêu được mở ra hoàn toàn, mẹ Chu sững sờ trước vẻ đẹp tinh tế của nó.

Trên nền lụa trắng tuyết, từng cánh hoa muôn màu muôn vẻ hiện lên sống động như thật. Có những nụ hoa e ấp chớm nở, có những đóa hoa bung tỏa rực rỡ, lại có những bông hoa e lệ ẩn mình sau những tán lá xanh tươi.

Những sợi chỉ tơ nhiều màu sắc đan xen vào nhau, nhuộm lên nền vải trắng những sắc thái đậm nhạt hài hòa. Chỉ trong khoảnh khắc, bức tranh dường như hòa vào vườn hoa thật xung quanh, sống động đến mức tưởng chừng như có thể ngửi thấy hương thơm.

"Mẹ? Mẹ ơi!"

Thấy mẹ ngẩn người ngắm tranh hồi lâu không nói gì, Chu Uẩn Dương cảm nhận được sự bất an của Mạnh Khê, bèn lên tiếng gọi.

"Mẹ thấy bức tranh này thế nào? Có thích không ạ?"

"Thích, thích lắm. Đã lâu lắm rồi mẹ không được nhìn thấy một bức tranh thêu có hồn đến thế."

Mẹ Chu đưa tay nhẹ nhàng v**t v* mặt lụa, cảm nhận từng đường kim mũi chỉ tinh xảo. Nhìn qua là biết đây không phải tay nghề của người mới vào nghề.

"Tiểu Khê à, con học thêu bao lâu rồi? Sư phụ của con là ai vậy?"

Mẹ Chu quen biết không ít nghệ nhân thêu thùa cấp quốc gia, nhưng chưa từng thấy thủ pháp thêu nào độc đáo như của Mạnh Khê.

"Dạ, con bắt đầu học thêu từ năm 5 tuổi ạ. Sư phụ của con chính là mẹ ruột con, mẹ con cũng là một tú nương."

Mạnh Khê không hiểu tại sao mẹ Chu lại hỏi những điều này, nhưng vẫn thành thật trả lời.

"Vậy mẹ con tên là gì? Hiện giờ bà ấy đang ở đâu?"

"Mẹ con tên là Quan Hà, mẹ đã mất rồi ạ. Nhưng trước khi mất, mẹ có để lại cho con một cuốn bí kíp, sau này con đều tự học theo cuốn sách đó."

"Sao lại như thế được? Đúng là hồng nhan bạc mệnh mà. Cũng may con kế thừa được tay nghề của bà ấy. Tiểu Khê à, con nhất định phải phát huy tay nghề của mẹ con nhé. Mấy hôm nữa bác có chuyến đi đến đất Thục tham dự đại hội giao lưu thêu thùa, con có muốn đi cùng bác không?"

Mẹ Chu không ngờ hoàn cảnh của Mạnh Khê lại đáng thương đến thế, trong lòng trào dâng niềm thương cảm. Lại thấy cậu có tay nghề xuất sắc như vậy nên bà không ngần ngại ngỏ lời mời.

Mạnh Khê phân vân, quay sang nhìn Chu Uẩn Dương như muốn hỏi ý kiến.

Nhìn ánh mắt mong chờ của Mạnh Khê, Chu Uẩn Dương biết ngay là cậu muốn đi. Nhưng chưa kịp trả lời thì mẹ Chu đã lên tiếng trước:

"Tiểu Khê nhìn Uẩn Dương làm gì? Chẳng lẽ nó không đồng ý thì con không đi sao? Con là một cá thể độc lập, phải học cách tự quyết định, đừng quá dựa dẫm vào đàn ông."

Mẹ Chu đã để ý thấy Mạnh Khê lúc nào cũng nhìn sắc mặt Chu Uẩn Dương mà hành động, cứ như bị thằng con ngốc của bà bắt nạt vậy.

Bà cảm thấy Mạnh Khê cần có chính kiến hơn. Một nhân tài ưu tú như cậu mà chỉ biết quanh quẩn bên thằng con ngốc của bà thì phí phạm quá. Mạnh Khê nên được tỏa sáng ở lĩnh vực mà cậu giỏi nhất.

"Mẹ à, con có cấm em ấy đi đâu. Mẹ đưa em ấy đi mở mang tầm mắt thì con cầu còn không được ấy chứ. Tiểu Khê trước giờ toàn sống ở quê, chỉ biết cắm đầu vào học thêu, ít hiểu biết về thế giới bên ngoài, mong mẹ chỉ bảo em ấy thêm."

Chu Uẩn Dương đương nhiên không ngăn cản sự phát triển của Mạnh Khê, nhất là trong lĩnh vực cậu yêu thích và có năng khiếu. Ngay từ đầu hắn đã không muốn nuôi Mạnh Khê như chim hoàng yến trong lồng son.

Mạnh Khê vốn chỉ mong mẹ Chu không ghét mình là tốt rồi, không ngờ lại nhận được sự ưu ái bất ngờ như vậy. Đôi mắt to tròn của cậu cong lên như vầng trăng khuyết, che miệng cười khúc khích.

"Cảm ơn ca ca, cảm ơn bác gái ạ."

"Cảm ơn gì chứ, Tiểu Khê ngoan ngoãn thế này, không cần con dặn mẹ cũng sẽ chăm sóc chu đáo. Quyết định vậy nhé. À đúng rồi Tiểu Khê, số điện thoại và WeChat của con là bao nhiêu? Để bác lưu lại tiện liên lạc."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!