"Không phải đâu ba! Ba giận dữ như vậy làm gì? Thời đại này rồi, ngay cả nhà nước cũng đã công nhận hôn nhân đồng giới, anh con có bạn trai thì đã làm sao?"
Dù Chu Uẩn Dương cũng bị tin này làm cho sét đánh ngang tai, nhưng việc cấp bách bây giờ là phải giải cứu anh trai.
Hắn không nghĩ ba mẹ mình là kiểu người cổ hủ phong kiến. Họ đi nước ngoài nhiều, gặp bao nhiêu cặp đôi đồng tính rồi, sao đến lượt con mình lại phản ứng gay gắt thế?
"Tao giận vì nó yêu đàn ông sao? Tao giận là vì nó học đâu cái thói lừa dối gia đình! Không muốn đi xem mắt với mấy cô thiên kim tiểu thư thì cứ nói thẳng, đằng này để tao chạy vạy ngược xuôi lo liệu, kết quả nó coi lão già này như khỉ mà quay!"
Ba Chu nói nặng lời, rõ ràng là đang giận sôi người. Còn về chuyện đồng tính luyến ái, ông không ủng hộ nhưng cũng chẳng đến mức phản đối kịch liệt, chủ yếu là ông không mấy thiện cảm.
"Anh, mau xin lỗi ba đi."
Chu Yến Thanh ban đầu tưởng ba giận vì mình cong, không ngờ là do chuyện nói dối. Thấy em trai bắc thang, anh vội vàng leo xuống, thành khẩn xin lỗi ba.
Nhưng ba Chu chỉ quay đầu đi, giận dỗi như một đứa trẻ, mắt không thấy tâm không phiền.
"Nếu mày thực sự thích đàn ông, thì sau này phiền Uẩn Dương và vợ nó sinh nhiều con một chút, rồi mày bế một đứa về mà nuôi, đào tạo nó kế thừa gia nghiệp."
Ba Chu không muốn cơ nghiệp trăm năm của dòng họ đứt đoạn trong tay mình. Cũng may ông không chỉ có mỗi Chu Yến Thanh là con trai.
Đây đã là sự nhượng bộ lớn nhất của ông. Nhưng đợi mãi không thấy con trai cả trả lời, quay sang thì thấy anh đang cúi đầu im lặng.
Chu Uẩn Dương hiểu rõ, anh trai đã biết tỏng chuyện hắn cũng thích đàn ông, làm sao sinh con được. Anh ấy tuyệt đối sẽ không ép hắn lấy vợ sinh con, nên trước yêu cầu của ba, anh ấy chẳng thể nào đáp lời.
"À đúng rồi ba, con quên chưa nói với ba một chuyện. Ba nhớ giữ bình tĩnh nhé."
Chu Uẩn Dương không muốn làm khó anh trai. Giống như ngày xưa anh luôn đứng ra bảo vệ mỗi khi hắn gây họa, lần này đến lượt hắn dũng cảm gánh vác.
"Tiểu Dương!"
Hiểu em không ai bằng anh, Chu Yến Thanh nghe giọng là biết ngay thằng em định nói gì, vội vàng ngăn cản. Anh biết Chu Uẩn Dương định tự thú để giải vây cho mình.
"Chuyện là… thực ra con cũng thích đàn ông. Sau này chắc cũng không có con cái gì đâu, nên ba đừng trông mong gì ở hai anh em con."
Chu Uẩn Dương bỏ ngoài tai lời ngăn cản của anh, nói một hơi hết sạch sành sanh. Tuy hắn biết Mạnh Khê có khả năng sinh con đặc biệt, nhưng chưa hỏi ý kiến cậu nên chỉ dám nói lấp lửng là "chắc cũng không có".
Nhưng vào tai ba Chu, lời này chẳng khác nào tuyên bố tuyệt tự.
"Hai… hai cái thằng nghịch tử này!"
Ba Chu chỉ thốt lên được một câu rồi ôm ngực, ngã vật xuống ghế sofa, hơi thở khó nhọc.
"Ôi trời ơi! Ông ơi! Ông Chu! Thím Vương, mau lấy thuốc trợ tim nhanh lên! Hai đứa còn đứng ngây ra đó làm gì, mau gọi 120 đi! À không, gọi bác sĩ gia đình, mau cho người đi báo cho bác sĩ!"
Mẹ Chu thấy chồng ngã xuống thì hoảng hốt, nhưng vẫn giữ được bình tĩnh chỉ đạo đâu ra đấy. Đừng nhìn bà thường ngày đoan trang hiền thục, thực ra bản lĩnh làm nội tướng của bà chẳng thua kém gì ba Chu trên thương trường.
"Dạ dạ, con gọi ngay đây." Chu Uẩn Dương run tay móc điện thoại gọi cấp cứu.
"Để anh gọi bác sĩ Tạ." Chu Yến Thanh cũng lập tức bấm số bác sĩ riêng đang túc trực ở khu nhà cũ.
Thím Vương nhanh chóng mang thuốc trợ tim đến. Mẹ Chu đặt viên thuốc dưới lưỡi chồng, thấy sắc mặt ông dần hồng hào trở lại mới thở phào nhẹ nhõm.
"Thôi, đừng gọi xe cấp cứu nữa. Ở cái chốn rừng núi này, đợi xe đến nơi thì ba con cũng tắt thở rồi."
Sống trong núi bất tiện nhất là khoản này, giao thông trắc trở, có việc gấp mà đợi xe thì đúng là rau kim châm cũng nguội.
"Vẫn nên kiểm tra cho yên tâm đi mẹ." Chu Uẩn Dương vẫn lo lắng.
"Trong nhà có đầy đủ máy móc thiết bị, đợi bác sĩ Tạ đến kiểm tra cho ba con là được."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!