Chương 43: (Vô Đề)

"Ca ca nói gì vậy? Em đâu có say, em tỉnh táo lắm mà."

Mạnh Khê vốn đã say lơ mơ nên chẳng nhận ra mình đang khác thường thế nào, ngược lại còn thấy Chu Uẩn Dương kỳ quái. Hôm nay cậu đâu có uống rượu, sao say được chứ?

Chu Uẩn Dương tất nhiên không tin lời kẻ say.

Hắn nhẹ nhàng rút cánh tay đang bị Mạnh Khê ôm chặt ra, vòng ra sau ôm lấy eo nhỏ của cậu, để cậu tựa vào lòng mình cho thoải mái, kẻo vòng quay rung lắc làm cậu nôn ra thì khổ.

Mạnh Khê cứ tưởng ca ca không cho mình ôm, đang định mè nheo ăn vạ thì phát hiện chỉ là ca ca đổi tư thế ôm mình, liền dụi đầu vào ngực Chu Uẩn Dương đầy mãn nguyện.

Mùi nước xả vải thoang thoảng hòa cùng mùi hương nam tính đặc trưng trên người ca ca len lỏi vào mũi Mạnh Khê, khiến cậu cảm thấy vô cùng an tâm và ấm áp.

Hai người nép sát vào nhau, lặng lẽ ngắm nhìn cảnh đêm lung linh bên ngoài cửa sổ ngày càng rõ nét.

Khoang xe từ từ lên cao, ánh đèn vạn nhà lấp lánh như sao sa khiến cả hai mê mẩn, quên cả nói chuyện, chỉ muốn đắm chìm trong khoảnh khắc yên bình này.

Tuy nhiên, dù đầu óc có hơi quay cuồng nhưng Mạnh Khê vẫn nhớ như in nhiệm vụ quan trọng: tỏ tình. Cậu nhanh chóng thoát khỏi sự mê hoặc của cảnh đêm.

Nhẩm lại những lời đã tập dượt cả trăm lần trong đầu, thấy khoang xe sắp lên đến đỉnh vòng quay, Mạnh Khê tự cổ vũ bản thân, rồi đứng dậy ngẩng đầu, dùng đôi mắt hạnh to tròn nhìn thẳng vào đôi mắt sắc bén của Chu Uẩn Dương.

Vốn định ngẩng đầu lên là tỏ tình ngay, nhưng khi chạm phải ánh mắt sâu thẳm chẳng hiểu mô tê gì của Chu Uẩn Dương, Mạnh Khê lại cứng họng, chẳng thốt nên lời.

Chu Uẩn Dương: "?"

Ban đầu Chu Uẩn Dương tưởng Mạnh Khê có chuyện muốn nói, nhưng nhìn mặt cậu đỏ bừng lên, hắn lại nghi cậu buồn nôn mà ngại không dám nói.

Đang định móc cái túi nilon đen chuẩn bị sẵn trong túi áo ra, hắn bỗng nghe Mạnh Khê hét lớn như tráng sĩ chuẩn bị hy sinh:

"Ca ca, em thích anh! Hãy yêu em đi!"

Chẳng còn tâm trí đâu mà đọc bài văn mẫu dài dòng văn tự, Mạnh Khê đi thẳng vào trọng tâm, vì cậu sợ lỡ mất thời khắc khoang xe lên đến đỉnh.

Nếu qua mất đỉnh, truyền thuyết sẽ mất linh, tình yêu của cậu và ca ca sẽ không được trọn vẹn. Cậu tuyệt đối không cho phép điều đó xảy ra.

Nói xong, không đợi Chu Uẩn Dương phản ứng, Mạnh Khê chu đôi môi đỏ mọng, nhắm thẳng vào môi hắn mà ấn tới, chỉ sợ chậm một giây là hỏng việc.

"Khoan… ưm!"

Chu Uẩn Dương hoàn toàn không ngờ Mạnh Khê lại chọn đúng lúc này để tỏ tình, chưa kịp trả lời đã bị cưỡng hôn. Đúng là cậu nhóc cổ đại này bị dạy hư rồi.

Dù Chu Uẩn Dương định giơ tay ngăn lại, nhưng Mạnh Khê quá quyết liệt, nhanh như chớp đã ngậm lấy môi hắn, rồi luồn lưỡi vào trong.

Đầu lưỡi mềm mại, mát lạnh của Mạnh Khê như con rắn nhỏ linh hoạt, không ngừng l**m láp, trêu chọc đôi môi dày nóng hổi của Chu Uẩn Dương.

Hắn thậm chí còn cảm nhận được hơi thở nóng hổi phả ra từ mũi cậu, cùng mùi hương hoa nhài thoang thoảng trên tóc cậu.

"Không… ưm… Khê Bảo, không… không phải thế… a… hôn…"

Chu Uẩn Dương bị Mạnh Khê tập kích bất ngờ nên thoáng chốc thất thế, bị cậu đè ra hôn. Nhưng rất nhanh, hắn lấy lại bình tĩnh và giành quyền kiểm soát.

Mạnh Khê hoàn toàn dựa vào sự dũng cảm nhất thời và men say để áp đảo Chu Uẩn Dương, nhưng khi hắn chủ động tấn công lại, chút kỹ năng mèo cào của cậu chẳng là gì.

Giữ chặt gáy Mạnh Khê, Chu Uẩn Dương bộc lộ bản năng chiếm hữu mạnh mẽ, hung hăng cạy mở hàm răng cậu, đưa chiếc lưỡi thô ráp vào càn quét khoang miệng. Mạnh Khê theo bản năng dùng lưỡi mình quấn lấy lưỡi hắn.

"Ưm… Ca ca…"

Mạnh Khê đã sớm mất đi lý trí, chỉ biết bị động đón nhận sự nồng nhiệt của Chu Uẩn Dương, hai tay vô thức túm chặt lấy áo hắn.

Không gian trong khoang xe tràn ngập những âm thanh m*t mát ướt át đầy ám muội. Nước bọt trong miệng Mạnh Khê không nuốt kịp, tràn ra khóe môi, lấp lánh dưới ánh đèn bên ngoài mà chẳng ai hay biết.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!