Chương 42: (Vô Đề)

Thật ra tui cũng khá loạn với tác giả, viết cô bạn gái tên Tiểu Tĩnh (của Trang Hành) và Phùng Tĩnh trùng tên, rồi có lúc kêu cô đó là Phùng Tĩnh luôn @_@Nhiều khi tưởng cậu bạn cùng phòng học bá với cô Tiểu Tĩnh là 1 ko đó à nhưng ko phải phải 1 nha :))

____________________________

"Đương nhiên không phải rồi. Ma quỷ bên trong đều là người thật đóng giả đấy, trên đời này làm gì có ma quỷ thật. Khê Bảo đừng sợ, chỉ là không gian bên trong hơi âm u rùng rợn một chút thôi."

Chu Uẩn Dương ghé sát tai Mạnh Khê giải thích. Tuy ai cũng biết là giả, nhưng nỗi sợ hãi vẫn là phản xạ tự nhiên khó kiểm soát.

"Vậy hả anh? Em cứ tưởng có ma thật như trong vườn bách thú, có thể nhìn thấy qua lồng kính cơ."

Mạnh Khê đã học xong kiến thức cơ bản, nhưng vẫn còn nhiều lỗ hổng cần bổ sung. Chu Uẩn Dương cũng chẳng thấy lạ, hắn đã quen với việc giải đáp "mười vạn câu hỏi vì sao" của cậu rồi.

"Ha ha ha, Mạnh đệ đệ đúng là Diêm Vương sống, lại còn muốn bắt ma làm triển lãm cho chúng ta xem nữa chứ, trí tưởng tượng phong phú thật."

Mạc Ly đứng ngay trước Mạnh Khê, nghe thấy cuộc trò chuyện của hai người liền quay lại trêu chọc.

Mọi người cười nói vui vẻ, chẳng mấy chốc đã đến lượt. Nhóm bảy người bọn họ cùng ba du khách lẻ ghép thành một đoàn mười người, cùng nhau tiến vào nhà ma.

"Khê Bảo, bám sát ca ca nhé, đừng để lạc."

Chu Uẩn Dương nắm chặt tay Mạnh Khê, sợ lạc mất cậu trong bóng tối thì phiền phức to. Lỡ dọa cậu ngất ra đấy thì đúng là lợi bất cập hại.

Mạnh Khê gật đầu, ngoan ngoãn đi theo Chu Uẩn Dương, nhưng đôi mắt vẫn tò mò đảo quanh đánh giá nhà ma.

Vừa bước qua cửa là một hang động có biển đề "Điện Diêm Vương". Xuyên qua hang động là một dòng sông tỏa ánh sáng xanh lè, bên trên lãng đãng sương trắng. Bắc qua sông là một cây cầu gỗ, bên cạnh có tấm biển ghi ba chữ Cầu Nại Hà.

Xem ra nhà ma này đi theo phong cách kinh dị Trung Hoa. Cả không gian tối om, chỉ có mấy đốm ma trơi xanh lam lập lòe soi sáng lối đi.

Khi mọi người đang chuẩn bị qua cầu Nại Hà, một tràng cười "khặc khặc khặc" rợn người vang lên từ phía sau khiến ai nấy giật bắn mình. Quay lại nhìn thì thấy một Đầu Trâu, một Mặt Ngựa đang lao nhanh về phía họ.

"Á á á á á á, chạy mau!"

Không biết ai hét lên một tiếng, cả đám người như gà con vỡ tổ, mạnh ai nấy chạy. Người phản ứng nhanh nhất không phải hai dân thể thao Chu Uẩn Dương và Triệu Minh, mà là đại học bá Phùng Tĩnh.

Y phóng cái vèo qua cầu Nại Hà như một cơn gió. Những người khác cũng không chịu thua kém, cả đoàn nhanh chóng qua cầu, tiến vào phân cảnh tiếp theo.

Vừa bước vào căn phòng thứ hai, một luồng khí lạnh thấu xương ập tới khiến Mạnh Khê rùng mình. May mà bàn tay ca ca vẫn ấm áp và vững chãi, nếu không cậu đã sợ chết khiếp rồi.

Căn phòng này chứa đầy quan tài, và nhiệm vụ của họ là phải đi xuyên qua rừng quan tài này để sang phòng tiếp theo.

Chẳng ai dám xung phong đi trước, mọi người đứng nhìn nhau e ngại. Nhìn đống quan tài thôi đã thấy rợn người, chỉ sợ đang đi thì một con cương thi bất thình lình bật nắp nhảy ra.

Ánh đèn đỏ quạch chiếu lên mấy chục cỗ quan tài, như phủ lên chúng một lớp máu tươi, trông thật không lành.

"Làm sao bây giờ?"

"Sao tao biết được? Tao có biết bay đâu."

"Ai đi trước thử xem?"

"Tao không đi đâu."

Mọi người nhao nhao bàn tán, nhưng hai phút trôi qua vẫn chưa ai dám làm kẻ tiên phong.

Nhà ma không để họ đứng đó mãi. Đột nhiên, tiếng ầm ầm vang lên từ phía sau.

Quay đầu lại, mọi người kinh hoàng phát hiện một tấm ván gỗ khổng lồ cắm đầy chông nhọn đang từ từ ép tới. Nếu không đi nhanh, họ sẽ bị biến thành cái rổ tre mất.

"Chạy mau!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!