Mất đi Mạnh Khê chăm chỉ tháo vát, chẳng mấy chốc nhà họ Mạnh rơi vào cảnh hỗn loạn. Trương thị vịn cớ mặt mũi xấu xí, nằm lì một chỗ, kiên quyết không đụng tay vào việc nhà. Tống Hổ vẫn còn liệt giường chưa dậy nổi. Mạnh Tuyền thì xưa nay chỉ biết ăn với chơi, chẳng mó tay vào việc gì.
Thế là mọi việc lớn nhỏ trong nhà đều đổ dồn lên đầu Mạnh Đại Hà.
Hắn vừa phải cắm mặt ngoài đồng áng, về nhà lại phải đầu tắt mặt tối lo cơm nước, dọn dẹp, quả thực sống không bằng chết, khổ không kể xiết. Những lúc này, Mạnh Đại Hà mới thấm thía và nhớ quay quắt những ngày có Mạnh Khê lo liệu. Tiếc là Mạnh Khê đã sớm thoát khỏi bể khổ.
Sáng hôm sau, Mạnh Khê tỉnh dậy trên chiếc giường êm ái trong căn nhà nhỏ xinh xắn của mình. Hôm nay Chu Uẩn Dương bận học cả ngày, phải đến tối mới có thể đón cậu qua chơi.
Rời xa nhà họ Mạnh, không còn phải bù đầu với công việc bất tận, bỗng dưng rảnh rỗi khiến Mạnh Khê thấy hơi là lạ, chưa quen lắm. Nhà cửa đã được thuê người dọn dẹp sạch bong rồi, cậu chẳng phải động tay vào việc gì, bèn lôi đồ ra tiếp tục thêu thùa.
Giờ đây cậu không cần phải lén lút tranh thủ từng chút thời gian rảnh nữa, muốn thêu lúc nào thì thêu, muốn ngồi đâu thì ngồi, tự do tự tại.
Trong cuốn bí kíp mẫu thân để lại còn ghi chép một số kỹ thuật thêu mà cậu chưa được học. Nhân lúc rảnh rỗi, cậu tranh thủ nghiên cứu, trau dồi tay nghề để kế thừa xứng đáng di sản của mẫu thân.
"Cốc cốc cốc ——"
Gần trưa, Mạnh Khê đang định dọn dẹp để xuống bếp nấu cơm thì nghe thấy tiếng gõ cửa.
Cậu chần chừ, đứng im tại chỗ không dám ra mở, sợ người nhà Mạnh gia tìm đến.
"Có ai ở nhà không? Ta là Đàm thị, vợ Tạ gia bên cạnh. Hôm qua thấy có người dọn đến nên hôm nay ta sang làm quen chút."
Nghe thấy giọng nữ nhẹ nhàng ngoài cửa, Mạnh Khê mới thở phào nhẹ nhõm, bước nhanh ra mở cửa. Trước mắt cậu là một người phụ nữ có gương mặt sắc sảo, khôn khéo.
"Chào tỷ, ta là Mạnh Khê, mới chuyển đến đây, ta là một ca nhi."
Do ít giao tiếp với người lạ nên Mạnh Khê khá căng thẳng, chỉ biết cứng nhắc giới thiệu bản thân.
"Chào tiểu ca nhi, đừng sợ. Tục ngữ có câu "Bán anh em xa mua láng giềng gần", sau này chúng ta là hàng xóm láng giềng rồi, ra vào gặp nhau mà không quen biết thì kỳ lắm."
Đàm thị cười nói xởi lởi, nhưng ánh mắt vẫn kín đáo đánh giá Mạnh Khê và liếc vào trong nhà, có vẻ rất tò mò về lai lịch của cậu.
"Đa tạ Đàm tỷ quan tâm. Nhưng nhà cửa ta chưa dọn dẹp xong nên chưa tiện mời ngươi vào chơi, đợi vài hôm nữa ổn định rồi ta sẽ mời ngươi sang uống trà."
Đối mặt với người khéo léo lõi đời như vậy, Mạnh Khê chỉ biết lựa lời mà nói. Dù sao người ta nói cũng đúng, sau này còn nhiều việc cần nhờ vả hàng xóm, chẳng hạn như cậu còn chưa biết chợ nằm ở đâu.
"Thế thì tốt quá, Đàm tỷ ta đây thích náo nhiệt lắm. À, đây là ít dưa lê nhà trồng, nhiều quá ăn không hết nên ta mang sang tặng ngươi mấy quả, ngọt lắm đó."
Đàm thị đưa cái rổ trên tay cho Mạnh Khê, nhiệt tình giới thiệu về vườn rau sau nhà mình. Mạnh Khê chẳng chen vào nói được câu nào, chỉ biết gật đầu lia lịa.
Thấy Đàm tỷ sắp về, Mạnh Khê vội gọi giật lại.
"Không cần đâu Đàm tỷ, ngươi mang về mà ăn, ta chẳng có gì đáp lễ, ngại quá. Cảm ơn tỷ nhé."
Mạnh Khê không nhận ngay, cảm thấy chưa quen biết gì đã nhận quà thì không hay. Nhưng cậu làm sao địch lại cái miệng dẻo quẹo của Đàm thị, cuối cùng đành phải nhận lấy với vẻ biết ơn.
"Có gì đâu mà khách sáo. Thôi muộn rồi, Mạnh tiểu ca mau đi nấu cơm đi, ta về đây. Nhà ta kia kìa, rảnh rỗi qua chơi nhé."
Đàm thị chỉ tay về phía căn nhà treo biển Tạ phủ bên trái. Mạnh Khê nghển cổ nhìn theo, ghi nhớ vị trí rồi gật đầu mỉm cười chào tạm biệt.
Đóng cửa lại, Mạnh Khê mới thở phào nhẹ nhõm. Cậu thực sự không giỏi giao tiếp, nhưng nhìn Đàm thị có vẻ là người tốt, hy vọng sau này có thể giúp đỡ lẫn nhau.
Mạnh Khê mang dưa lê xuống bếp, bắt đầu nấu bữa trưa. Tuy trong kho chứa đồ có đủ mọi nguyên liệu nhưng sức ăn của cậu có hạn, để tránh lãng phí, cậu chỉ xào một đĩa dưa chuột với thịt hun khói và hấp một chén trứng.
Chỉ hai món đó thôi Mạnh Khê đã ăn no căng bụng. Ăn xong, cậu đi dạo quanh sân cho tiêu cơm rồi vào ngủ trưa.
Buổi chiều cậu tiếp tục học thêu, mãi đến khi mặt trời sắp lặn mới dừng tay.
Ăn qua loa bữa tối, Mạnh Khê bắt đầu thấy hồi hộp. Bởi vì tối nay cậu sẽ tặng quà sinh nhật cho ca ca và tỏ tình. Không biết ca ca có chấp nhận cậu không.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!