Chu Uẩn Dương bấm vào biểu tượng micro, thấy hiện ra giao diện giống nút ghi âm tin nhắn thoại thông thường, chắc cách dùng cũng tương tự.
Hắn nhấn giữ nút ghi âm, bắt đầu nói:
"Khụ, nhóc đừng khóc nữa, mau ăn bánh bao đi kẻo tí nữa lại đói xỉu đấy. Với lại đừng gọi tôi là chủ nhân nữa."
Buông ngón tay ra, một tin nhắn thoại dài khoảng bảy tám giây được gửi đi thành công.
Chu Uẩn Dương tuy không hiểu tại sao Mạnh Khê lại gọi hắn là chủ nhân, nhưng hắn cảm thấy xưng hô này quá mức xấu hổ. Người không biết còn tưởng hắn đang chơi trò b**n th** play gì đó.
Trong màn hình, thiếu niên đáng thương đang ngẩng đầu cố nén nước mắt, còn chưa kịp phát hiện trên mặt đất lại xuất hiện thêm chín xửng bánh bao nữa thì bỗng nghe thấy một giọng nam vang lên trong đầu.
Giọng nói trầm thấp, từ tính lại ấm áp, như dòng suối nhỏ đầu xuân gõ vào trái tim Mạnh Khê, khiến cậu không kìm được mà cảm thấy rung động.
Tiếng nói thình lình xuất hiện làm Mạnh Khê giật mình, nhưng khi nghe đến câu cuối cùng, chút huyết sắc khó khăn lắm mới tích tụ được trên má cậu lại biến mất không còn một mảnh.
Chủ nhân không cho cậu gọi là chủ nhân.
Là bởi vì chủ nhân không thích cậu, quyết định muốn trả hàng sao?
Mạnh Khê không biết có phải mình đã làm sai điều gì, hay vốn dĩ bản thân cậu đã không khiến người ta yêu thích nổi.
Nếu là vì lý do đầu, cậu nhất định sẽ học sửa đổi; còn nếu là vì lý do sau, thì cậu thật sự hết cách rồi.
"Vậy chủ nhân… hy vọng Tiểu Khê gọi ngài là gì ạ? Tiểu Khê có chỗ nào làm sai, mong chủ nhân đừng giận, ta nhất định sẽ sửa mà."
Mạnh Khê suy nghĩ một chút, quyết định vẫn nên tranh thủ cơ hội hiếm có này cho bản thân. Nếu đối phương thật sự không cần cậu nữa, tương lai của cậu sẽ hoàn toàn mất đi hy vọng.
"Cứ gọi tôi là ca ca đi."
Chu Uẩn Dương chọn một cái xưng hô đơn giản nhất, cũng là xưng hô ít mắc lỗi nhất.
Lần này Mạnh Khê đặc biệt lanh trí hơn, cậu lén hỏi trợ lý AI do hệ thống để lại xem tên của chủ nhân là gì.
Dù sao nếu chỉ gọi trống không là "Ca ca" thì có vẻ chưa đủ kính trọng, vì thế Mạnh Khê muốn ghép cả tên của chủ nhân vào trước chữ "Ca ca", như vậy nghe mới lễ phép hơn.
"Chào ông xã ca ca ~"
(Lúc trước Chu Uẩn Dương đã đặt biệt danh trong game là "Ông xã").
Giọng thiếu niên trong trẻo, mềm mại ngọt ngào truyền ra từ điện thoại, lập tức bắt lấy thính giác của Chu Uẩn Dương, khiến hắn trong nháy mắt máu dồn lên não, kéo theo thằng em bên dưới cũng bắt đầu rục rịch ngóc đầu dậy.
Cái này không thể trách Chu Uẩn Dương được. Là một sinh viên thể dục trai tân hừng hực sức sống, hắn căn bản không chịu nổi sự k*ch th*ch này. Thế này thì khác gì sa vào Động Bàn Tơ đâu?
Chu Uẩn Dương lúc này chỉ muốn hỏi trời xanh, cái App này có phải App đứng đắn không vậy? Mời diễn viên lồng tiếng có phải là người đàng hoàng không thế?
"Ông xã ca ca, gọi như vậy được không ạ? Ông xã ca ca?"
Mạnh Khê hoàn toàn không biết cách gọi ngẫu nhiên của mình có lực sát thương lớn thế nào đối với Chu Uẩn Dương. Cậu ở đầu bên kia cứ gọi liên tục, sợ đối phương không nghe thấy rồi lại trả hàng cậu.
"Dừng! Nhóc cứ gọi đơn giản là Ca ca thôi, không cần thêm chữ gì trước đâu."
Phải mất một lúc lâu Chu Uẩn Dương mới bình tĩnh lại được. Lần đầu tiên hắn thấy may mắn vì hiện tại trong phòng không có ai, nếu không để người khác nghe thấy, hắn có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng rửa không sạch nỗi oan này.
"Dạ, ca ca."
Mạnh Khê tuy là cái gì cũng không hiểu, nhưng được cái thắng ở chỗ ngoan ngoãn nghe lời. Chu Uẩn Dương nói sao thì cậu làm vậy.
"Giờ nhóc mau ăn bánh bao đi, lát nữa nguội mất ngon."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!