Mạnh Khê hoàn toàn không để ý đến ánh mắt hau háu của Tống Hổ dán lên người mình. Bưng hết thức ăn ra ngoài xong, cậu quay lại bếp, lấy mấy củ khoai lang đã nướng chín ngồi ăn ngon lành.
Mãi đến khi bóng dáng Mạnh Khê khuất sau cánh cửa bếp, Tống Hổ mới thu hồi ánh mắt. Lần đầu tiên hắn thực sự để mắt đến cậu em kế – một tiểu ca nhi mà trước nay hắn vẫn luôn coi thường.
Bài vở đã học xong, buổi tối Mạnh Khê có nhiều thời gian rảnh rỗi hơn để thêu nốt món quà sinh nhật cho Chu Uẩn Dương.
Hơn nữa Tống Hổ đã về, cậu không thể tùy tiện lười biếng hay làm việc riêng trong giờ hành chính được nữa. Nên cậu dời hết việc thêu thùa sang buổi tối, tranh thủ làm được khoảng nửa canh giờ trước khi được ca ca đón đi.
Dạo này Chu Uẩn Dương về nhà ngày càng muộn. Tháng 11 là đợt tuyển chọn hạt giống để đi tập huấn tỉnh, chuẩn bị cho giải đấu lớn sang năm, nên các đội tuyển đều đang ráo riết luyện tập.
Hôm nay đã là 20 tháng 10, chỉ còn hai ngày nữa là đến sinh nhật Chu Uẩn Dương. Ba mẹ Chu cũng vừa từ nước ngoài trở về vài hôm trước. Dù ngoài miệng nói không muốn nhưng Chu Uẩn Dương vẫn ngoan ngoãn ra sân bay đón hai vị phụ huynh.
Hai ngày nay, Mạnh Khê cuối cùng cũng hoàn thành xong bức tranh thêu. Tâm trạng vui vẻ nên lúc nào trên mặt cậu cũng nở nụ cười, mặc cho khuôn mặt sẹo rỗ đáng sợ của Trương thị cứ lượn lờ trước mắt cũng không làm cậu thấy phiền lòng.
Từ khi Tống Hổ về, Trương thị như có chỗ dựa, bắt đầu thường xuyên ra khỏi phòng đi dạo. Mạnh Đại Hà thương con trai mới đi xa về vất vả nên cho hắn nghỉ ngơi thêm mấy ngày, rồi lại dẫn hắn ra đồng làm việc.
Thấy Trương thị ra ngoài, Mạnh Khê không dám mặc bộ đồ lót bằng lụa nữa. Dù mặt Trương thị có nát nhưng mắt bà ta vẫn tinh, nhìn qua là biết ngay chất vải xịn hay dỏm.
Mạnh Khê giặt xong chậu quần áo buổi sáng, mang ra phơi từng cái lên dây. Do chiều cao khiêm tốn, cậu phải kiễng chân mới vắt được quần áo qua dây phơi.
Cảnh tượng này lọt vào mắt Tống Hổ đang ngồi hóng mát ở cửa sân, chẳng khác nào Mạnh Khê đang cố tình uốn éo cái eo thon mời gọi hắn. Cái mông cong cong kia nhìn qua là biết xúc cảm tuyệt vời thế nào rồi.
Tống Hổ đã nếm mùi đời, rành rẽ chuyện nam nữ, nhưng chưa bao giờ thử qua mùi vị của tiểu ca nhi. Nhìn Mạnh Khê tươi non mơn mởn như cây hành lá mới nhú, hắn không kìm được lòng, lén lút tiến lại gần, vươn bàn tay thô kệch định s* s**ng vòng eo nhỏ nhắn của cậu.
Nhờ sự chăm bẵm mát tay của Chu Uẩn Dương suốt tháng qua, Mạnh Khê đã có da có thịt hơn hẳn, không còn gầy trơ xương như trước, cả người toát lên vẻ đầy đặn, căng tràn sức sống.
Chưa đợi Tống Hổ kịp cảm nhận sự mềm mại dưới bàn tay, Mạnh Khê đã nhanh nhẹn né người tránh thoát.
"Ngươi muốn làm gì?"
Cảm thấy bên hông nóng lên, lại phát hiện có người đứng sau lưng, Mạnh Khê quay lại thì thấy Tống Hổ. Cậu tưởng mình làm gì sai khiến hắn ngứa mắt muốn đánh, bèn vội vàng ôm đầu la lớn.
"Có làm gì đâu, chỉ định nhờ ngươi vá hộ mấy cái áo thôi."
Thấy Mạnh Khê phát hiện, Tống Hổ không tiện giở trò tiếp, đành bịa đại một lý do cho qua chuyện.
Mạnh Khê nhìn bộ quần áo trên người Tống Hổ, quả nhiên thấy rách tươm nhiều chỗ.
"Toàn bị gai góc trên núi cào rách cả, ta lại không biết may vá, phiền ngươi giúp một tay."
Đây là lần đầu tiên Tống Hổ nói chuyện nhẹ nhàng tử tế với Mạnh Khê như vậy, khiến cậu ngẩn người, chỉ biết gật đầu đồng ý.
Sợ làm chậm trễ sẽ bị mắng, Mạnh Khê cắm cúi vá víu cả buổi chiều mới xong đống quần áo cho Tống Hổ.
Lúc mang trả, cậu vẫn còn lo nơm nớp vì mình chỉ chú trọng tốc độ chứ đường kim mũi chỉ không được đẹp cho lắm, sợ Tống Hổ không hài lòng.
Ai ngờ Tống Hổ lại còn cảm ơn cậu, đúng là mặt trời mọc đằng Tây.
Mạnh Khê gãi đầu khó hiểu, cuối cùng tự giải thích rằng do Tống Hổ nhờ vả mình nên thái độ mới tốt lên như vậy.
Cậu ngây thơ không thể ngờ được những toan tính đen tối trong lòng gã anh kế.
Buổi tối, khi Mạnh Khê đang dùng nước ấm thừa của Trương thị để lau người trong bếp, Tống Hổ lén lút rình coi bên ngoài. Đáng tiếc màn đêm đen kịt đã che giấu tất cả, Mạnh Khê hoàn toàn không hay biết gì.
Và Tống Hổ bên ngoài cũng thất vọng tràn trề khi thấy Mạnh Khê không cởi hết quần áo để tắm, hắn chỉ nhìn thấy một mảng vai trần trắng nõn khi cậu lau cổ mà thôi.
Vệ sinh cá nhân xong xuôi, Mạnh Khê về phòng ngủ. Tống Hổ đành hậm hực bỏ cuộc. Dù sao Mạnh Đại Hà vẫn còn thức, nếu bị bắt gặp thì có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không rửa sạch tội.
Đợi Tống Hổ đi khuất, Mạnh Khê lại được Chu Uẩn Dương triệu hồi sang bên kia, hoàn toàn không biết mình vừa thoát nạn trong gang tấc.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!