Chu Uẩn Dương cố nén cơn sởn gai ốc khắp người, không hất bàn tay đang đặt trên vai mình xuống, nhưng cả người hắn cứng đờ như khúc gỗ, đứng thẳng tắp không nhúc nhích.
Tiếng nhạc sôi động, bốc lửa vang lên. Lâm Viễn đột ngột áp sát Chu Uẩn Dương, bắt đầu uốn éo theo nhịp điệu, khiến cả sân vận động lại ồ lên phấn khích.
Chu Uẩn Dương không rành về nhảy nhót nên không biết tên bài hát, nhưng bất cứ ai có chút hiểu biết ở đây đều nhận ra đây là một bản nhạc cực kỳ gợi cảm và khiêu khích.
Đám đông bắt đầu xì xào bàn tán, không khí trở nên nóng rực. Bài này rất khó nhảy, nếu không khéo sẽ thành trò cười hoặc gây phản cảm.
Quả nhiên, không để Chu Uẩn Dương kịp phản ứng, Lâm Viễn đã uốn éo như một con thanh xà yêu mị quấn lấy thân thể hắn.
Ngón tay y lướt từ yết hầu hắn xuống, v**t v* cơ ngực rắn chắc, cơ bụng, rồi định đặt lên vòng eo của hắn. Đôi chân dài trắng nõn cũng không chịu thua kém, cọ cọ vào mặt ngoài đùi Chu Uẩn Dương.
Chu Uẩn Dương lập tức cảm thấy không ổn, định đẩy Lâm Viễn ra. Nhưng đối phương trơn tuột như chạch, đã nhanh chóng tách ra, đứng đối diện hắn và thực hiện những động tác vũ đạo nóng bỏng.
Tiếng hò reo xung quanh càng lúc càng lớn. Khán giả đa phần là nữ, họ nhạy bén nhận ra giữa Chu Uẩn Dương và Lâm Viễn chắc chắn có gì đó mờ ám, ánh mắt ai nấy đều sáng rực lên vẻ hóng hớt.
Mạnh Khê ngồi trên vai Chu Uẩn Dương, vì trời tối nên ít người chú ý đến sự tồn tại của cậu.
Ban đầu cậu rất vui vì được lên sân khấu, nhưng khi điệu nhảy bắt đầu, bản năng mách bảo cậu có điều gì đó không ổn. Dù trước đó cũng có tiết mục hai người nhảy đôi rất gần nhau, nhưng sao khi thấy chàng trai này dán sát vào ca ca, trong lòng cậu lại khó chịu đến thế?
Chưa đợi Mạnh Khê nghĩ thông suốt, Lâm Viễn lại sấn tới. Lần này y quay lưng lại, dí cái mông uốn éo dẻo quẹo sát vào hông Chu Uẩn Dương, còn cố tình rung lắc vài cái.
Sau đó, y quay đầu lại, phả hơi nóng đầy ám muội vào tai Chu Uẩn Dương, thì thầm quyến rũ:
"Uẩn Dương ca ca, em thích anh, em muốn chúng ta quay lại với nhau."
Câu nói này chẳng làm cảm xúc Chu Uẩn Dương dao động mảy may, nhưng Mạnh Khê ngồi trên vai hắn lại nghe rõ mồn một.
Cái đầu nhỏ vốn không quá nhanh nhạy của Mạnh Khê bỗng chốc bừng tỉnh đại ngộ, tiếp đó là sự bàng hoàng và phẫn nộ tột độ.
Thảo nào cậu thấy gai mắt thế, hóa ra kẻ này không có ý tốt, dám ngang nhiên muốn cướp ca ca của cậu. Rõ ràng ca ca là của cậu mà!
"Không được!"
Mạnh Khê hét to phản đối. Đáng tiếc cậu chậm một bước, Lâm Viễn nói xong liền lùi lại, vừa nhảy vừa dùng đôi mắt lúng liếng nhìn chằm chằm Chu Uẩn Dương, tình ý triền miên, như thể trên đời này chỉ có mình hắn.
Nghe thấy câu nói của Lâm Viễn, Chu Uẩn Dương chỉ muốn nhấc chân bỏ đi ngay lập tức. Thật quá ghê tởm.
Rõ ràng Lâm Viễn là người chê bai, đá hắn trước, giờ lại mặt dày dán lấy đòi quay lại. Y coi tình cảm là trò đùa sao? Hay tưởng ai cũng si mê y đến mức không thể sống thiếu y?
Nhưng khi nghe tiếng hét tức giận của Mạnh Khê bên tai, chút bực bội trong lòng Chu Uẩn Dương bỗng tan biến sạch sẽ, thay vào đó là cảm giác vui vẻ len lỏi. Hắn nhếch môi cười, muốn xem Mạnh Khê sẽ xử lý tình huống này thế nào.
Thấy Chu Uẩn Dương nghe xong lời tỏ tình không bỏ đi ngay mà còn cười nhẹ, Lâm Viễn đinh ninh mình đoán đúng, đối phương chắc chắn vẫn còn tình cảm với mình.
Thực ra Lâm Viễn chia tay Chu Uẩn Dương chỉ để k*ch th*ch hắn, ai ngờ hắn đồng ý thật. Lúc đó Lâm Viễn lại đang cặp kè với một phú nhị đại rất hợp chuyện giường chiếu nên chẳng thèm để tâm đến Chu Uẩn Dương nữa.
Giờ chia tay êm đẹp với phú nhị đại kia rồi, lại chưa tìm được mối nào ngon nghẻ, tình cờ thấy Chu Uẩn Dương chơi bóng rổ quá oách, Lâm Viễn liền muốn câu lại "miếng thịt" chưa kịp ăn này.
Y biết Chu Uẩn Dương muốn yêu đương nghiêm túc, còn y chỉ muốn chơi bời qua đường. Nhưng vì "miếng thịt cực phẩm" này, y sẵn sàng giả vờ một chút. Chờ chán rồi đá cũng chưa muộn, dù sao đây cũng chẳng phải lần đầu đối phương bị y đá.
Nghĩ vậy, ý cười trong mắt Lâm Viễn càng đậm.
Mạnh Khê tức đến run người. Sao trên đời lại có kẻ không biết liêm sỉ đến thế, dám tỏ tình với ca ca trước mặt bàn dân thiên hạ.
Rõ ràng cậu thích ca ca trước, muốn tỏ tình cũng phải là cậu trước chứ. Nhưng so với tức giận, Mạnh Khê càng sợ ca ca sẽ đồng ý lời tỏ tình của người này.
Vậy cậu phải làm sao đây?
Qua quá trình học tập, Mạnh Khê đã hiểu ở thế giới của ca ca áp dụng chế độ một vợ một chồng, không nạp thiếp, cũng không quá coi trọng việc nối dõi tông đường.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!