"Khụ khụ, đặc trợ Lưu mau đi đi, chắc anh tôi đang đợi đấy."
Sợ đặc trợ Lưu nhìn lâu sẽ phát hiện Mạnh Khê đang đóng giả robot, Chu Uẩn Dương vội vàng đánh trống lảng để thu hút sự chú ý của y.
"Vâng, mời nhị thiếu theo tôi."
Quả nhiên đặc trợ Lưu không còn để ý đến Mạnh Khê nữa, quay người dẫn đường.
Mạnh Khê lúc này mới dám thở phào nhẹ nhõm. Cậu định đưa tay lau mồ hôi trên thái dương thì một nhân viên đi ngang qua, làm cậu giật mình vội vàng buông tay xuống, ngồi ngay ngắn trên vai Chu Uẩn Dương, tiếp tục đóng vai con robot mặt lạnh.
Văn phòng của Chu Yến Thanh nằm ở tận cùng tầng 19, từ đây có thể phóng tầm mắt bao quát toàn cảnh thành phố A, đúng chuẩn bối cảnh của các vị tổng tài bá đạo trong tiểu thuyết.
Đặc trợ Lưu đưa Chu Uẩn Dương vào xong liền tự giác đóng cửa lui ra ngoài.
"Anh ăn cơm chưa?" Chu Uẩn Dương ăn rồi mới đến, còn Chu Yến Thanh thì mới tan làm.
"Lát nữa có người mang lên. Chú mày uống gì không? Để thư ký pha."
Thường thì Chu Yến Thanh xuống nhà ăn nhân viên ăn, nhưng hôm nay có em trai đến nên anh bảo người ta đóng gói thêm một suất mang lên.
"Nước lọc là được rồi, không cần phiền phức. Mà anh bảo tra ra rồi, đồ đâu?"
Chu Uẩn Dương quan tâm đến kết quả điều tra hơn là chuyện ăn uống.
"Ngay trên bàn trà trước mặt mày đấy. Biết ngay tính mày nóng vội, không chịu đợi được mà."
Thấy em trai chỉ uống nước lọc, Chu Yến Thanh tự mình đứng dậy rót một ly nước đun sôi để nguội từ máy lọc nước rồi mang ra bàn trà.
Chu Uẩn Dương ngồi trên ghế sofa tiếp khách, cầm lấy tập tài liệu trên bàn mở ra xem. Bên trong quả thực có không ít thứ hay ho.
"Cũng chẳng có gì to tát, chỉ là có kẻ tính kế lên đầu anh thôi. Đợi anh rảnh tay sẽ xử lý sau."
Đối với mấy trò mèo của Tống Hạo, Chu Yến Thanh chẳng thèm để vào mắt. Đến lúc đó chỉ cần chỉ đạo công ty con cướp vài dự án quan trọng trên tay gã ta là xong.
Chẳng cần anh ra mặt, giết người không cần dao.
Nhà họ Tống đang trong giai đoạn tranh giành quyền thừa kế gay gắt, một sai lầm nhỏ cũng có thể khiến Tống Hạo mất tư cách, huống chi là mất đi mấy dự án trọng điểm. Thế là đủ đá gã ra khỏi trung tâm quyền lực rồi.
"Được rồi, anh tự liệu là được. Dù sao em cũng chỉ là quần chúng ăn dưa vô tội bị vạ lây thôi."
Xem xong tài liệu, Chu Uẩn Dương thấy đúng như lời anh trai nói, hắn chỉ là đen đủi dính đạn lạc.
"Dù sao cũng cảm ơn em."
Chu Yến Thanh bật cười, rồi tò mò nhìn con búp bê nhỏ xíu ngồi trên vai em trai.
"Cái gì đây?"
"Robot mô phỏng sinh học, Hạ Lan Cẩn gửi cho em chơi thử đấy."
Chu Uẩn Dương nói dối không chớp mắt. Đúng là Hạ Lan Cẩn có gửi cho hắn một con robot, nhưng tuyệt đối không phải tiểu robot Mạnh Khê này.
Hạ Lan Cẩn và Chu Uẩn Dương lớn lên cùng nhau, coi như thanh mai trúc mã, tuổi tác sàn sàn nhau. Nhưng người ta là thiên tài khoa học, còn nhỏ đã được tuyển thẳng vào đại học nước ngoài.
Giờ học xong về nước, anh ta chui vào viện nghiên cứu của gia đình, ngày đêm cắm cúi nghiên cứu với tham vọng tạo ra robot trí tuệ nhân tạo vượt thời đại.
Lúc mới phát hiện ra công nghệ ngoài hành tinh trên điện thoại, Chu Uẩn Dương từng định gửi cho Hạ Lan Cẩn nghiên cứu, giúp anh ta sớm đột phá.
"Trông đáng yêu phết, phát minh mới nhất của cậu ta à? Có tác dụng gì không?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!