Chương 34: (Vô Đề)

Đáng tiếc việc học là cả một quá trình dài hơi, không thể một bước lên trời. Hơn nữa, Mạnh Khê ở bên kia cũng bận rộn việc nhà tối mắt tối mũi, chẳng mấy khi được rảnh rỗi.

Chu Uẩn Dương dù muốn giúp cũng chỉ có thể tranh thủ những lúc dùng chế độ tương tác để hỗ trợ vài việc vặt, còn lại đành bất lực đứng nhìn Mạnh Khê tất bật ngược xuôi.

Nói thật, nếu bắt hắn phải ép Mạnh Khê học hành chăm chỉ như kiểu gà nòi ngày nay, tranh thủ từng phút từng giây rảnh rỗi để nhồi nhét kiến thức, thì hắn xót lắm, không nỡ để cậu phải sống mệt mỏi như vậy.

Vợ là để cưng chiều, để yêu thương – đó là truyền thống tốt đẹp bao đời nay của nhà họ Chu.

Khổ nỗi hệ thống game lại chẳng biết điều, giao nhiệm vụ cứng nhắc không cho thương lượng. Hết cách, Chu Uẩn Dương đành phải tìm đến trợ lý ảo lần nữa, hy vọng tìm được giải pháp vẹn cả đôi đường.

Không ngờ trợ lý ảo lại đưa ra một đáp án không thể tuyệt vời hơn.

"Trong Cửa hàng Tích phân có một vật phẩm tên là "Phòng học ảo trong mơ", rất phù hợp với nhu cầu của người trải nghiệm. Vật phẩm này sẽ tạo ra một lớp học ảo trong giấc mơ khi người dùng ngủ. Người dùng có thể vừa ngủ vừa học mà không gây hại gì cho não bộ.

Bởi vì não bộ con người chưa được khai thác hết, vẫn còn phần lớn vùng não ở trạng thái ngủ đông. Phòng học ảo sẽ tận dụng một phần nhỏ vùng não này để giúp người dùng tiếp thu kiến thức trong lúc nghỉ ngơi."

Mắt Chu Uẩn Dương sáng rực lên. Đây chẳng phải là thứ hắn đang cần sao?

Vội vàng mở Cửa hàng Tích phân, chưa kịp gõ tên tìm kiếm, hắn đã thấy ngay mục "Giảm giá đặc biệt" trên trang chủ đang bày bán ba món đồ, và một trong số đó chính là phòng học ảo mà hắn đang khao khát.

[Giá gốc 998, giảm giá giờ vàng siêu sốc, chỉ với 50 điểm tích phân là bạn đã sở hữu ngay! Tặng kèm trọn bộ tài liệu học tập và đề thi kiểm tra cần thiết cho nhiệm vụ nhánh.]

Chu Uẩn Dương không biết nên khen hệ thống tính toán giỏi hay là quá cáo già nữa. Biết tỏng trong túi hắn chỉ còn đúng 50 điểm tích phân nên ép giá xuống vừa khít, khiến hắn vừa mua được hàng lại vừa trắng tay.

Hắn nhớ mang máng lần trước lướt qua cửa hàng, cái phòng học ảo này chỉ có giá 30 điểm.

Giờ chỉ thêm mỗi bộ tài liệu học tập mà tăng giá lên tận 20 điểm. Thế mà hắn – kẻ tiêu tiền như rác – không những cam tâm tình nguyện dốc sạch túi mà còn cảm thấy mình vừa vớ được món hời lớn.

Cao tay, quả thực là cao tay! Trình độ này mà về làm giám đốc marketing cho công ty nhà hắn thì anh trai hắn chắc mừng rơi nước mắt.

Biết rõ là mưu đồ của hệ thống nhưng Chu Uẩn Dương không thể từ chối. Công năng của món đồ này quá hấp dẫn, đánh trúng tâm lý xót vợ của hắn. Thôi thì thà để ví tiền chịu khổ còn hơn để Mạnh Khê chịu khổ.

Trong nháy mắt, số dư tích phân lại trở về con số không tròn trĩnh. Nhưng chỉ cần hoàn thành nhiệm vụ này là hắn sẽ có 100 điểm, tính ra vẫn lời được 50 điểm.

Chu Uẩn Dương tự an ủi bản thân một cách đầy hèn mọn, dù rõ ràng hắn có thể kiếm trọn 100 điểm nếu không mua vật phẩm này.

Mua xong phòng học ảo, Chu Uẩn Dương tranh thủ giờ nghỉ trưa giải thích cặn kẽ yêu cầu nhiệm vụ cho Mạnh Khê. Việc hôm nay chớ để ngày mai, hắn quyết định tối nay sẽ thử nghiệm ngay hiệu quả của lớp học trong mơ xem thế nào.

Tối hôm đó, Chu Uẩn Dương bật công tắc kích hoạt phòng học ảo, chọn chế độ hai người, điền tên mình và Mạnh Khê vào danh sách, rồi nằm xuống giường, cùng Mạnh Khê trong màn hình điện thoại chìm vào giấc ngủ.

Khi Chu Uẩn Dương mở mắt ra lần nữa, bộ đồ ngủ trên người đã biến mất, thay vào đó là bộ sơ mi trắng quần âu đen lịch sự. Tay hắn cầm bình giữ nhiệt, nách kẹp tập tài liệu, trên sống mũi còn đeo thêm cặp kính gọng vàng trí thức.

Nhìn mình phản chiếu qua lớp kính cửa sổ phòng học, hắn thấy mình giống hệt mấy thầy giáo tinh anh trong phim truyền hình.

???

Hắn đăng ký làm bạn học cùng tiến, chứ đâu phải làm thầy giáo!

Chẳng phải đã mua trọn bộ tài liệu học tập rồi sao? Không có video bài giảng hay giáo viên ảo à? Lại bắt hắn phải tự thân vận động đứng lớp dạy Mạnh Khê sao?

Trời ạ, năm 3202 rồi, đến mẫu giáo còn phổ cập dạy học đa phương tiện và iPad, thế mà cái công nghệ ngoài hành tinh này vẫn dùng phương pháp dạy học thủ công bằng giấy thế này à?

Chu Uẩn Dương cạn lời, nhưng đã đâm lao thì phải theo lao. Hắn đành bước vào trong xem có tính năng công nghệ cao nào ẩn giấu mà mình chưa phát hiện ra không.

Kết quả, bước vào phòng học, đập vào mắt hắn là sự đơn sơ đến tột cùng: một bộ bàn ghế học sinh, một cái bảng trắng, một cái bục giảng và một cái máy chiếu. Trông chẳng khác nào căn phòng xây thô chưa hoàn thiện nội thất.

Trái ngược với sự thất vọng của Chu Uẩn Dương, Mạnh Khê tỉnh dậy ngồi trước bàn học lại tò mò và phấn khích vô cùng.

Khi nghe ca ca nói muốn dạy mình học chữ, Mạnh Khê sững sờ. Cậu chỉ là một tiểu ca nhi, làm sao có cơ hội được đi học?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!