Chu Yến Thanh vừa lên lầu đã chạy thẳng đến số phòng mà nhân viên phục vụ báo. Nào ngờ chưa kịp gõ cửa hay gọi tên em trai, cánh cửa phòng bên cạnh đột ngột bật mở, một bàn tay to lớn rắn chắc thò ra, kéo tuột anh vào trong.
"Buông ra!"
Chu Yến Thanh nhận ra ngay kẻ kéo mình là ai, nhưng anh đang lo cho tình hình của Chu Uẩn Dương nên chẳng muốn dây dưa.
"Thanh Thanh bảo bối, đừng vội, em trai em không sao đâu."
Tống Hà không ngờ mình chỉ định tranh thủ nghỉ ngơi một chút lại vô tình chứng kiến màn leo giường bất thành kịch tính, mà nạn nhân lại chính là cậu em vợ tương lai của mình.
Đang rầu rĩ vì không tìm được cơ hội bắt chuyện với Chu Yến Thanh, cơ hội trời cho thế này ngu gì mà bỏ lỡ.
Kéo được Chu Yến Thanh vào phòng, Tống Hà nhanh chóng đóng sầm cửa lại, ngăn cách mọi thứ với thế giới bên ngoài.
Chu Yến Thanh còn chưa kịp định thần thì đã thấy hai tay mình bị Tống Hà bắt chéo giơ l*n đ*nh đầu, chỉ cần một tay y đã khống chế gọn cả hai cổ tay anh, ép chặt tấm lưng anh vào cánh cửa gỗ lạnh ngắt.
"Đồ khốn nạn! Buông tôi ra!"
Chu Yến Thanh cố sức giãy giụa hòng thoát khỏi tư thế nguy hiểm này, nhưng Tống Hà đâu dễ dàng để anh toại nguyện.
Y chen một chân vào g*** h** ch*n Chu Yến Thanh, đầu gối chầm chậm cọ xát vào nơi nhạy cảm của người dưới thân.
Nhìn gương mặt trắng trẻo, thanh tú của Chu Yến Thanh dần nhuốm màu đỏ ửng vì giận dữ hay thẹn thùng, càng tôn lên vẻ cấm dục đầy mê hoặc, cơn hỏa khí tích tụ trong lòng Tống Hà mấy ngày nay mới dịu đi đôi chút.
Cảm nhận được cái đầu gối không an phận của gã đàn ông, Chu Yến Thanh tức đến đỏ cả mắt.
Vốn dĩ anh chỉ định lạnh nhạt với hắn vài ngày để y tự nhận ra lỗi lầm, ai ngờ tên cẩu nam nhân này dám giở trò "bá vương ngạnh thượng cung" với anh.
Nhưng trong mắt Tống Hà, đôi mắt đỏ hoe ngập nước của Chu Yến Thanh lại mang một ý vị khác hẳn. Trông anh như thể bị bắt nạt quá đáng, không kìm được mà lộ ra vẻ nhu nhược đáng thương cầu xin tha thứ, hệt như những lúc ở trên giường trước kia.
Đã hơn hai tháng xa cách, nỗi nhớ nhung giày vò Tống Hà đến phát điên. Giờ người thương đang nằm ngay dưới thân, mặc sức y muốn làm gì thì làm, nếu còn không hành động thì đâu đáng mặt đàn ông.
Y dùng tay còn lại nâng chiếc cằm tinh xảo của Chu Yến Thanh lên, rồi cúi đầu hôn xuống.
Chu Yến Thanh chỉ kịp ngửi thấy mùi gỗ tùng quen thuộc ập tới, ngay giây tiếp theo, nụ hôn nóng bỏng và bá đạo đã áp xuống môi anh. Mang theo chút mất kiểm soát, hắn c*n m*t cánh môi anh, rồi gấp gáp luồn lưỡi vào trong quấn quýt.
Căn phòng yên tĩnh, chỉ còn lại tiếng m*t mát ướt át vang vọng trong không trung, k*ch th*ch thần kinh của cả hai người.
Không biết qua bao lâu, Chu Yến Thanh bị hôn đến mức thở không ra hơi, đầu óc quay cuồng.
Sau lưng là ván cửa cứng ngắc, không còn đường lui, anh chỉ có thể chủ động đẩy cái lưỡi đang làm loạn trong miệng mình ra hòng hít thở chút không khí. Nào ngờ hành động ấy lại bị hiểu lầm là anh muốn đáp lại nồng nhiệt hơn.
Bàn tay đang nâng cằm Chu Yến Thanh từ từ buông xuống, bàn tay kia cũng nới lỏng sự kìm kẹp, mười ngón tay đan chặt vào nhau.
Nhưng khi Tống Hà đang * l**n t*nh m*, định tiến thêm bước nữa thì đầu lưỡi truyền đến cơn đau điếng người.
"Ưm… Thanh Thanh bảo bối, mấy tháng không gặp, em học đâu ra thói quen cắn chồng thế?"
Dù bị cắn chảy máu, Tống Hà vẫn không buông tha đôi môi sưng đỏ ướt át của Chu Yến Thanh, nụ hôn cuồng nhiệt chuyển thành những cái m*t nhẹ nhàng đầy day dứt.
"Hừ, tôi không có người chồng nào ngoại tình cả."
Chu Yến Thanh th* d*c, đôi mắt đen láy mơ màng phản chiếu khuôn mặt điển trai đầy dấu hỏi chấm của Tống Hà.
Nhân cơ hội y thả lỏng tay, Chu Yến Thanh dùng hết sức bình sinh đẩy mạnh gã đàn ông đang đè trên người mình ra.
"Không phải, bảo bối ơi em nhầm rồi, anh ngoại tình bao giờ?"
Tống Hà cảm thấy oan ức thấu trời xanh. Suốt thời gian qua y chui rúc trong cái xó xỉnh rừng thiêng nước độc quay phim, đến con muỗi cái cũng chẳng thấy, ngày nào cũng đánh đấm mệt bở hơi tai, lấy đâu ra thời gian và sức lực mà ngoại tình?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!