"Không sao đâu, Khê Bảo. Anh đi ra ngoài ngay đây. Em nhanh lau người thay quần áo đi, coi chừng cảm lạnh. Mặc xong thì gọi anh, anh vào đưa em ra ngoài."
Chu Uẩn Dương chỉ cảm thấy lòng bàn tay mình như bị một chú mèo con cào nhẹ, khăn tắm và quần áo bên trên đã biến mất tăm. Hắn còn chưa kịp cảm nhận gì thêm, nhưng lý trí mách bảo hắn phải rời đi ngay lập tức.
Mãi đến khi cửa phòng tắm khép lại, Chu Uẩn Dương mới nhận ra mình nãy giờ nín thở trong vô thức. Giờ đây được hít thở bình thường, nhưng hình ảnh cặp mông trắng nõn thoắt ẩn thoắt hiện của Mạnh Khê vẫn cứ ám ảnh tâm trí hắn không dứt.
Chu Uẩn Dương chưa từng biết mình lại có máu "mê mông" như vậy. Trước đây dù có cảm tình với ai, hắn cũng chưa bao giờ chăm chăm nhìn vào vòng ba của người ta như hôm nay. Cũng may là Mạnh Khê không biết, nếu không chắc chắn sẽ coi hắn là tên b**n th** háo sắc mất.
Trong khi Chu Uẩn Dương đang đấu tranh tư tưởng bên ngoài, thì bên trong, Mạnh Khê sau khi lau khô người lại đang đau đầu với bộ quần áo mà hắn đưa vào.
Cậu hình như không biết cách mặc trang phục ở thế giới của ca ca.
Chu Uẩn Dương đứng ngoài cửa tẩy não bản thân chán chê mới dẹp yên được mấy suy nghĩ lung tung. Chờ hơn mười phút vẫn thấy Mạnh Khê im lìm bên trong, chưa gọi hắn vào, hắn sốt ruột hỏi vọng vào:
"Khê Bảo, em mặc xong chưa? Có phải không biết mặc không, cần ca ca vào giúp không?"
"A? Ca ca, ta hình như mặc xong rồi…"
Mạnh Khê vật lộn mãi mới buộc tạm được mấy cái dây áo lỏng lẻo, đang định gọi ca ca vào thì không ngờ Chu Uẩn Dương ở bên ngoài đã sốt ruột không chờ được nữa.
"Vậy ca ca vào đấy nhé."
Cửa phòng tắm từ từ mở ra, Chu Uẩn Dương sững sờ khi thấy Mạnh Khê đang mặc bộ đồ hầu gái đen trắng, nở nụ cười ngọt ngào với mình.
Lúc nãy Chu Uẩn Dương bí quá không biết tìm đâu ra quần áo vừa người Mạnh Khê, chợt nhớ đến bộ đồ thay đổi cho búp bê công chúa Barbie để trong tủ.
Đó là món quà sinh nhật hắn chuẩn bị cho cô cháu gái 5 tuổi vào ngày mai.
Quần áo trong bộ này đều do nhà thiết kế nổi tiếng may thủ công từng đường kim mũi chỉ, dùng toàn vải vóc thượng hạng, đảm bảo mặc vào êm ái vô cùng.
Nhìn mười mấy bộ váy áo trong tủ vừa vặn với thân hình tí hon của Mạnh Khê, Chu Uẩn Dương đột ngột đổi ý. Hắn quyết định giữ lại toàn bộ số quần áo này cho Mạnh Khê mặc, ngày mai sẽ đi trung tâm thương mại chọn quà khác cho cháu gái.
Dù sao con bé ấy nhận được cả núi quà, chắc gì đã để ý đến món quà của hắn.
Chỉ trong một thoáng, Chu Uẩn Dương đã ngang nhiên biển thủ số quần áo này một cách quang minh chính đại.
Vốn dĩ bộ váy này mặc trên người búp bê Barbie chỉ dài đến đầu gối, nhưng với chiều cao khiêm tốn của Mạnh Khê, nó biến thành chiếc váy dài đến mắt cá chân.
Tuy vậy, điều đó chẳng hề làm giảm đi vẻ đáng yêu của cậu, ngược lại, những dây rợ buộc lộn xộn trước ngực càng khiến cậu thêm phần tinh nghịch.
"Ca ca… Cái dây lưng này ta không biết thắt, huynh giúp ta với được không?"
Mạnh Khê thấy Chu Uẩn Dương cứ nhìn chằm chằm mình từ lúc bước vào, cảm thấy hơi xấu hổ.
Chắc chắn ca ca đang cười thầm trong bụng vì đến việc mặc quần áo đơn giản cậu cũng làm không xong.
Nhưng sự thật lại hoàn toàn trái ngược với suy nghĩ của Mạnh Khê.
Chu Uẩn Dương thực sự bị vẻ đẹp của Mạnh Khê làm cho kinh ngạc. Trước đây trong lòng hắn, Mạnh Khê luôn là hình ảnh chú mèo con lem luốc nhọ nồi. Nào ngờ chỉ cần tắm rửa sạch sẽ, cậu lập tức lột xác thành một tiểu nam hầu trắng trẻo, thanh thuần.
Nhìn Mạnh Khê xoay người, khoe cái nơ thắt vụng về sau lưng, cứ như đang khoe cái đuôi mọc sau mông vậy. Dải dây ren trắng đung đưa g*** h** ch*n cậu, quả thực còn quyến rũ hơn cả cái đuôi dài của Bánh Nướng Trứng Chảy.
Chu Uẩn Dương cảm thấy cổ họng khô khốc, vô thức đưa tay sờ mũi, chỉ sợ giây tiếp theo máu cam sẽ trào ra.
"Ca ca? Anh cũng không biết thắt sao?"
Thấy Chu Uẩn Dương mãi không động đậy, Mạnh Khê quay đầu lại nghi hoặc hỏi.
Ngay sau đó, ngón tay nóng rực của Chu Uẩn Dương chạm vào da thịt mềm mại bên eo Mạnh Khê, khiến cậu giật mình run lên.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!