Chương 29: (Vô Đề)

Sau khi Tống Hổ rời đi, Trương thị bị thương nằm liệt giường, trong nhà chỉ còn lại hai người đàn ông Mạnh Đại Hà và Mạnh Tuyền. Mạnh Khê chẳng thèm để tâm đến họ, vì hiện giờ Trương thị chỉ lo lắng cho khuôn mặt có nguy cơ bị hủy dung của mình, hơi đâu mà quản đến cậu.

Ngược lại, Mạnh Đại Hà mới là người khổ sở nhất. Ông ta bị Trương thị càm ràm, than vắn thở dài suốt ngày đến mức nhức cả đầu. Mạnh Tuyền cũng vì thế mà cẩn trọng hơn hẳn, sợ sơ sẩy một chút là chọc giận mẹ.

Trước khi khuôn mặt hoàn toàn bình phục, Trương thị luôn trong trạng thái căng thẳng, như quả bom nổ chậm, hơi một tí là đập bát ném ly. Mạnh Khê nghe tiếng đồ đạc vỡ loảng xoảng trong phòng nhưng vẫn bình thản làm việc của mình.

Dù sao nhiệm vụ của cậu mỗi ngày chỉ là đưa cơm, còn Trương thị ăn hay không, đập bát xong có bị đói hay không thì chẳng liên quan gì đến cậu.

Ngay cả khi Trương thị gào thét trong phòng bắt cậu vào dọn dẹp, Mạnh Khê cũng giả điếc làm ngơ. Cậu biết thừa với khuôn mặt băng bó kín mít như xác ướp, Trương thị chẳng dám bước chân ra khỏi phòng nửa bước. Hơn nữa không có Tống Hổ làm đồng lõa, bà ta như hổ mất nanh, chẳng làm gì được cậu.

Chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, Trương thị gầy rộc đi trông thấy. Thân hình vốn đẫy đà giờ trở nên hốc hác, già đi rõ ràng. 

Đến cả Mạnh Đại Hà cũng dọn sang phòng khác ngủ. Ông thà chịu nóng bức ngột ngạt trong chái nhà nhỏ còn hơn phải ngủ chung với mụ đàn bà điên loạn như Trương thị.

Mạnh Khê được hưởng những ngày tháng thanh nhàn hiếm có. Lại đến một ngày thứ Sáu, tối hôm nay Chu Uẩn Dương cuối cùng cũng tích đủ điểm kinh nghiệm, nâng độ thân mật giữa hai người lên cấp 7.

[ Chúc mừng người trải nghiệm thành công nâng độ thân mật lên cấp 7, mở khóa chức năng XUYÊN KHÔNG NHÂN VẬT TÍ HON của người yêu độc quyền. Thời gian hiệu lực: 8 tiếng. Thời gian hồi chiêu: 16 tiếng. ]

Lần này Chu Uẩn Dương không bỏ lỡ khoảnh khắc mở khóa. Khi dòng chữ biến mất, một điệu nhạc du dương vang lên, cánh hoa hồng rơi lả tả trên màn hình, biểu tượng hình chibi của Khê Bảo xuất hiện ở góc dưới bên trái.

Chu Uẩn Dương không kìm được, nhẹ nhàng chạm tay vào biểu tượng đó. Trên màn hình lập tức hiện ra một lời nhắc.

[ Mời người trải nghiệm hướng camera vào một mặt phẳng trống trải, đảm bảo người yêu độc quyền của bạn hạ cánh an toàn. ]

Trong lòng Chu Uẩn Dương bỗng trào dâng cảm xúc mãnh liệt. Khi đọc mô tả kỹ năng, hắn đã ngờ ngợ rằng lần này có thể thực sự đưa Mạnh Khê đến thế giới của mình.

Không phải nhập hồn, cũng không phải truyền tải ý thức, mà là một Mạnh Khê bằng da bằng thịt thực sự.

Chu Uẩn Dương bật dậy khỏi giường, sải bước nhanh vào thư phòng. Hắn hướng camera điện thoại vào mặt bàn làm việc rộng rãi, rồi ấn nút xác nhận trên màn hình.

Một luồng ánh sáng trắng chói lòa lóe lên, giống hệt như lúc truyền tống vật phẩm. Khi Chu Uẩn Dương dời điện thoại đi, hắn nhìn thấy một cậu bé tí hon, chỉ cao bằng ngón tay cái của hắn, đang ngồi ngơ ngác trên mặt bàn gỗ sẫm màu.

"Khê Bảo?"

Đây là lần đầu tiên Chu Uẩn Dương chính thức gặp mặt Mạnh Khê bằng xương bằng thịt. Dù nội tâm đang gào thét vì phấn khích, nhưng bề ngoài hắn vẫn cố giữ vẻ bình tĩnh, chỉ có đôi mắt sắc bén như chim ưng là dán chặt vào cậu nhóc bé xíu chưa bằng bàn tay mình.

Khi nhận được thông báo của hệ thống, Mạnh Khê cứ tưởng lần này cũng giống như mấy lần trước, chỉ cần nhắm mắt mở mắt là đến nơi khác.

Nào ngờ lần này lại chóng mặt đến thế, cứ như bị ai quay mòng mòng cả chục vòng tại chỗ. Vừa lấy lại được quyền kiểm soát tay chân, cậu đã lảo đảo ngã ngồi xuống đất.

Đầu óc quay cuồng, bụng dạ nôn nao muốn ói, nhưng Mạnh Khê cố nén lại. Cậu không muốn làm bẩn chỗ của ca ca, chỉ đành há miệng th* d*c, cố gắng bình ổn lại.

"Khê Bảo, em khó chịu lắm sao?"

Chu Uẩn Dương nhanh chóng nhận ra sự bất thường của Mạnh Khê, vội vàng quan tâm hỏi han. Thấy cậu ngồi bệt dưới đất, hắn định đỡ cậu dậy.

Vươn ngón cái và ngón trỏ tay phải ra, Chu Uẩn Dương cẩn thận nhón lấy vòng eo bé xíu của Mạnh Khê, từ từ nhấc cậu lên.

"Ca ca, ta chóng mặt quá, chậm một chút thôi."

Thấy ca ca muốn giúp, Mạnh Khê vội vàng giang hai cánh tay bé tẹo ôm chặt lấy ngón tay cái của Chu Uẩn Dương, mượn lực đứng dậy.

"Chóng mặt à? Sao lại thế?"

Chu Uẩn Dương khó hiểu, nhưng thấy Mạnh Khê đỡ hơn rồi mới yên tâm phần nào.

"Ta không biết, chắc là do hệ thống. Trước khi xuyên qua, nó bảo ta chuẩn bị tinh thần, coi chừng bị ù tai, chóng mặt, buồn nôn linh tinh."

Nghe ca ca hỏi thăm, Mạnh Khê thật thà thuật lại từng lời nhắc nhở của hệ thống.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!