Nhìn những tia nắng le lói qua khe cửa, Mạnh Khê chậm rãi đứng dậy, giũ bỏ dây trói trên người, chờ Trương thị đến mở cửa.
Dù sao việc nhà vẫn cần người làm, Trương thị sẽ không nhốt cậu quá lâu đâu.
Mạnh Khê cử động cổ tay, vết trầy xước đã đóng vảy, tuy còn hơi đau nhưng không đáng ngại, bôi chút thuốc là khỏi.
Những vết thương ngoài da này cậu chẳng để tâm. Điều cậu đang nung nấu là làm sao lấy lại sợi dây đỏ.
"Khê Bảo, em tỉnh chưa? Anh có chuyện muốn bàn với em."
Giọng nói hào hứng của Chu Uẩn Dương vang lên bên tai Mạnh Khê.
"Ca ca, chuyện gì thế ạ?"
"Chẳng phải Trương thị hay bắt nạt em sao? Sáng nay anh nghĩ ra một kế hay để trừng trị mụ ta rồi. Anh đã mua trong cửa hàng… Tiếp theo chúng ta sẽ làm thế này…"
Chu Uẩn Dương trình bày tỉ mỉ kế hoạch của mình. Sau khi chắc chắn Mạnh Khê đã ghi nhớ từng bước, hắn mới yên tâm đi học.
Quả nhiên, không lâu sau, tiếng bước chân Trương thị vang lên ngoài cửa. Mạnh Khê vội vàng nằm vật xuống đất giả vờ kiệt sức.
Tiếng xích sắt lanh canh, cánh cửa bật mở. Trương thị đứng ở cửa, giọng đầy vẻ ghét bỏ:
"Đừng có giả chết nữa, mau dậy nấu cơm sáng đi!"
Ánh nắng chói chang chiếu vào khiến Mạnh Khê nheo mắt. Cậu không nói gì, uể oải bò dậy, ra vẻ cam chịu, lầm lũi đi về phía bếp.
Trong lúc bưng cơm sáng lên, Mạnh Khê liếc nhanh cổ tay Mạnh Tuyền nhưng không thấy sợi dây đỏ đâu.
Cảm giác phẫn nộ và tuyệt vọng trào dâng, cậu suýt chút nữa lao vào túm cổ Mạnh Tuyền mà gào lên đòi lại đồ.
Nhưng lý trí đã kịp ngăn cậu lại. Vừa bị phạt xong, nếu giờ gây chuyện thì chắc chắn sẽ bị Trương thị nhốt tiếp, kế hoạch của ca ca sẽ hỏng bét.
Mạnh Khê bấm chặt móng tay vào lòng bàn tay, cố nén cơn giận. Về đến bếp, nước mắt cậu mới trào ra, người run lên bần bật.
Cậu thề nhất định sẽ bắt Trương thị phải trả giá đắt.
Mấy ngày sau đó, Mạnh Khê ngoan ngoãn lạ thường, bảo sao nghe vậy như một con rối, hệt như cái xác không hồn trước khi gặp Chu Uẩn Dương.
Chuyện sợi dây đỏ cũng dần chìm vào quên lãng. Mạnh Khê không nhắc đến, Trương thị cũng chẳng để tâm, ngược lại còn hài lòng vì Mạnh Khê đã biết điều trở lại.
Cho đến một buổi chiều, Mạnh Khê lén lút ôm một cái bình chạy về nhà, dáng vẻ thập thụt khiến Trương thị chú ý.
"Đứng lại! Ngươi ôm cái gì trong người đấy? Bỏ ra đây ta xem!"
Mạnh Khê cứng người lại, không những không đưa mà còn ôm chặt cái bình hơn.
"Mới yên ổn được mấy ngày lại giở chứng à? Không đưa ta gọi thằng Hổ ra trói ngươi bây giờ."
Trương thị dọa dẫm, chiêu này lần trước hiệu quả lắm.
"Không… đừng… Ta… ta đưa ngay đây…"
Mạnh Khê run rẩy đưa cái bình sành ra. Trương thị giật phắt lấy, suýt làm cậu ngã dúi dụi.
"Cái gì đây?"
Trời nhá nhem tối nên Trương thị không nhìn rõ thứ đen sì trong bình. Đổ thử ra bát mới biết đó là mật ong.
"Ở đâu ra mà nhiều mật ong thế này?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!