Chương 27: (Vô Đề)

Mạnh Khê nhìn một lượt căn phòng rộng lớn, ánh mắt cậu lập tức dừng lại ở chiếc túi thơm quen thuộc đang treo trên tay nắm cửa. Đó chính là món quà cậu đã tặng ca ca.

"Hóa ra ca ca thật sự trân trọng món quà của mình."

Mạnh Khê mỉm cười mãn nguyện. Tiếc là con thỏ bông không có miệng, nên cậu không thể cười khúc khích như chú chuột nhỏ trộm được đèn dầu.

Tuy trang phục ở thế giới của ca ca không có đai lưng để đeo túi thơm như bên cậu, nhưng việc anh ấy treo nó ngay trong phòng ngủ, nơi ngày nào cũng nhìn thấy, đủ chứng tỏ ca ca coi trọng cậu đến nhường nào.

"Có khi nào… ca ca thích mình hơn cả mèo con không nhỉ?"

Mạnh Khê không thấy bất kỳ đồ dùng nào của mèo trong phòng ngủ, chứng tỏ Bánh Nướng Trứng Chảy chưa bao giờ được đặt chân vào đây. Điều này chẳng phải là bằng chứng rõ ràng nhất cho việc ca ca ưu ái cậu hơn sao?

Nghĩ đến đây, Mạnh Khê đưa hai tay thỏ bông lên che mặt vì ngượng. Thật xấu hổ quá đi mất, sao cậu lại đi so sánh mình với một con mèo cơ chứ.

Nhưng dù có e thẹn đến đâu, trong lòng Mạnh Khê vẫn dâng lên niềm vui sướng khôn tả khi biết mình chiếm một vị trí quan trọng trong tim ca ca.

Sau khi bình tĩnh lại, Mạnh Khê bắt đầu quan sát kỹ hơn căn phòng ngủ.

Căn phòng mang tông màu chủ đạo là đen trắng, tạo cảm giác trầm ổn và có chút lạnh lùng. Sàn gỗ sẫm màu được trải một tấm thảm lông cừu trắng muốt rộng lớn. Chiếc giường lớn màu đen được phủ bộ chăn ga gối đệm cùng tông màu. Ở một góc phòng còn đặt vài thứ lạ mắt (thiết bị tập thể dục) mà Mạnh Khê không biết tên.

Tiếng nước chảy rào rào trong phòng tắm, hơi nước bốc lên mờ mịt. Chu Uẩn Dương tắm rất nhanh.

Thường ngày sau buổi tập tối, hắn sẽ ngâm mình thư giãn một chút, nhưng hôm nay vì có Mạnh Khê đang đợi bên ngoài nên hắn không yên tâm tắm lâu.

Vài phút sau, cánh cửa phòng tắm mở ra trong làn hơi nước lượn lờ. Chu Uẩn Dương chỉ mặc độc một chiếc áo choàng tắm màu xám, dây đai buộc lỏng lẻo ngang hông. Mái tóc ngắn cũn ướt sũng nước, v*m ng*c màu mật ong rắn chắc lấp ló sau vạt áo choàng mỗi khi hắn đưa tay lau tóc.

Mùa hè nóng nực, tóc ngắn chỉ cần lau qua loa là khô. Chu Uẩn Dương đã bật điều hòa từ trước nên nhiệt độ trong phòng rất dễ chịu.

"Khê Bảo, anh xuống thả Bánh Nướng Trứng Chảy ra đã rồi lên với em ngay."

Định leo lên giường thì Chu Uẩn Dương sực nhớ ra tiểu tổ tông dưới nhà. Tối nay nó chưa đi vệ sinh, nhốt cả đêm trong lồng nhỡ bị táo bón thì khổ, hắn đành phải xuống thả nó ra.

Mạnh Khê không nói được, chỉ biết dõi theo bóng lưng Chu Uẩn Dương. Rất nhanh sau đó, hắn đã quay lại.

"Được rồi, anh mang cả điện thoại lên đây rồi. Giờ Khê Bảo muốn nghe chuyện gì nào?"

Chu Uẩn Dương biết hỏi cũng bằng thừa vì Mạnh Khê không nói được và cũng chẳng biết truyện cổ tích nào. Hắn bèn mở điện thoại, chọn bừa một truyện kinh điển trong tuyển tập truyện cổ Andersen: "Cô bé Lọ Lem".

"Ngày xửa ngày xưa, có một cô bé vô cùng xinh đẹp nhưng lại có một bà mẹ kế độc ác cùng hai cô con gái riêng xấu tính. Cô bé thường xuyên bị mẹ kế và hai chị bắt nạt, ép làm những việc nặng nhọc, khiến người lúc nào cũng lem luốc bụi than, vì thế mọi người gọi cô là Lọ Lem…" 

Giọng kể trầm ấm, dịu dàng của Chu Uẩn Dương vang lên trong căn phòng ngủ rộng lớn.

Ban đầu Mạnh Khê rất thích thú vì được ca ca kể chuyện riêng cho nghe. Nhưng càng nghe, cậu càng thấy đồng cảm và xót xa cho cô gái đáng thương có hoàn cảnh giống hệt mình trong câu chuyện.

"… Bất chấp sự ngăn cản của mẹ kế và hai cô chị, hoàng tử cuối cùng cũng tìm được Lọ Lem. Chàng vô cùng vui sướng, ngỏ lời cầu hôn nàng. Lọ Lem đồng ý, và từ đó hai người sống hạnh phúc bên nhau mãi mãi." 

Truyện ngắn nên Chu Uẩn Dương đọc với tốc độ vừa phải cũng chỉ mất hơn mười phút là xong.

"Xong rồi Khê Bảo, em thấy truyện thế nào? Hay không?"

Chu Uẩn Dương quay sang nhìn con thỏ bông đang tựa vào cánh tay mình, phát hiện Mạnh Khê đang lén lau nước mắt. Thỏ bông không thể khóc, nhưng qua động tác của nó, hắn biết cậu nhóc đang xúc động.

"Khê Bảo, đừng khóc mà, chỉ là truyện thôi. Thật ra anh kể câu chuyện này là muốn nói với em rằng: ở hiền gặp lành, ở ác gặp ác. Dù mẹ kế và hai cô chị có bày mưu tính kế thế nào thì cuối cùng cũng thất bại thảm hại.

Vì thế em hãy luôn giữ vững bản tính lương thiện của mình, một ngày nào đó mụ dì ghẻ độc ác kia chắc chắn sẽ gặp quả báo.

Còn anh, anh sẽ là bà tiên đỡ đầu giúp em giải quyết mọi khó khăn. Cuối cùng Khê Bảo của anh nhất định sẽ tìm được hạnh phúc cho riêng mình."

Nói xong, Chu Uẩn Dương cố lờ đi cảm giác gợn gợn khó tả trong lòng, giả vờ ngáp một cái.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!