Chương 26: (Vô Đề)

Nghe thấy tiếng trẻ con la ó, Mạnh Khê vội vàng đứng dậy khỏi gốc cây định bỏ đi, nhưng xui xẻo thay lại bị một đứa nhóc tinh mắt nhìn thấy.

"Đằng kia có người kìa! Mọi người mau lại đây!"

"Thấy rồi, đuổi theo mau!"

"Á á, đừng để hắn chạy thoát!"

Đám trẻ con do hai thằng nhóc lớn đầu bảy tám tuổi dẫn đầu, theo sau là một bầy lít nhít từ bốn đến sáu tuổi, nghe tiếng hô hào liền ùa theo như ong vỡ tổ.

Mạnh Khê thầm kêu không ổn, muốn nhanh chóng rời khỏi nơi này, coi như chưa có chuyện gì xảy ra. Đáng tiếc đầu gối cậu mới đỡ đau, lại phải đeo gùi cỏ heo nặng trịch, làm sao chạy lại lũ trẻ con hiếu động suốt ngày chạy nhảy.

Rất nhanh, Mạnh Khê đã bị đám trẻ bao vây tứ phía. Trong đó có cả Mạnh Tuyền, em trai ruột của cậu.

"Ngươi ăn cái gì đấy? Mau bỏ ra đây!"

"Đúng đó, bọn ta ngửi thấy cả rồi, chắc chắn là ngươi ăn thịt."

"Không sai, mau giao thịt ra đây, không thì đừng trách bọn ta không khách khí."

Hai thằng nhóc cầm đầu nhao nhao ép hỏi, mặt mũi hung tợn, hòng dọa nạt để Mạnh Khê ngoan ngoãn giao nộp "tang vật".

Mạnh Khê biết rõ hai đứa này, đều là con nhà không dễ chọc. Một đứa có bà nội là cô ruột của trưởng thôn, lại là độc đinh của dòng họ nên được cưng như trứng mỏng.

Đứa kia có mẹ là góa phụ lẳng lơ, chuyên đi quyến rũ đàn ông trong thôn kiếm sống, bỏ bê con cái. Không ngờ thằng bé này trời sinh khỏe mạnh, lại học đòi theo đám lưu manh đầu đường xó chợ, hư hỏng hết chỗ nói.

Hai đứa này tụ tập với nhau thành một cặp bài trùng, xưng hùng xưng bá trong thôn, chuyên đi trộm khoai bắt gà nhà hàng xóm. Dù có bị bắt quả tang mách lên trưởng thôn thì cũng được bà cô già bao che, chuyện lớn hóa nhỏ, chuyện nhỏ hóa không.

Thế nên người trong thôn đều ngán ngẩm hai đứa này. Mạnh Khê dù ru rú trong nhà cũng nghe danh chúng, bình thường gặp là tránh xa, không ngờ hôm nay lại bị chúng chặn đường.

"Ta không ăn thịt, các ngươi nhìn xem, tay ta làm gì có thịt?"

Đối mặt với đám trẻ hổ báo, Mạnh Khê thân cô thế cô chỉ biết cố giữ bình tĩnh, từ tốn giải thích.

"Ta không tin, ngươi chắc chắn đã ăn, không thì sao người ngươi lại thơm mùi thịt thế được?"

"Đúng đấy, bỏ cái gùi xuống cho bọn ta kiểm tra, mũi ta thính lắm, không ngửi sai đâu."

Hai thằng nhóc nhất quyết không buông tha, bỏ ngoài tai lời giải thích của Mạnh Khê. Chúng chỉ tin vào những gì mình ngửi thấy.

"Được rồi, cho các ngươi xem này."

Mạnh Khê thầm cảm tạ kho chứa đồ thần kỳ, nếu không thức ăn của cậu chắc chắn đã bị bọn chúng tìm ra.

Hai đứa cầm đầu giật lấy cái gùi, lục lọi kỹ càng, thậm chí đổ hết cỏ heo ra đất nhưng vẫn chẳng thấy mẩu thịt nào.

"Hắn chắc chắn giấu thịt trong người!"

Lúc Mạnh Khê tưởng chúng đã bỏ cuộc khi không tìm thấy gì trong gùi, thì một giọng nói non choẹt nhưng đầy chắc chắn vang lên.

Mạnh Khê quay phắt lại, người lên tiếng không ai khác chính là Mạnh Tuyền.

Mạnh Tuyền chẳng thèm nhìn anh trai lấy một cái, như thể người đối diện là kẻ xa lạ, thay vào đó lại quay sang nịnh nọt hai đứa cầm đầu.

"Ta là em trai hắn, ta biết tỏng hắn hay giấu đồ ăn trong người. Hồi trước mẹ ta còn lôi được hai củ khoai lang trong ngực áo hắn ra đấy."

Mạnh Khê không ngờ chuyện từ một năm trước mà Mạnh Tuyền vẫn còn nhớ dai như đỉa.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!