Chương 25: (Vô Đề)

"Ca ca? Ca ca! Anh còn nghe ta nói không?"

Mạnh Khê nói một hồi mới phát hiện Chu Uẩn Dương chẳng hề nhìn mình, mà cứ trưng ra vẻ mặt thâm thù đại hận nhìn chằm chằm vào con vịt vàng đồ chơi. Chẳng lẽ ca ca không tin những gì cậu vừa kể?

"Khê Bảo, em… thật sự nhập vào con vịt vàng này chứ không phải con kia sao?"

Chu Uẩn Dương không cam lòng, nhịn không được hỏi lại lần nữa. Hắn còn cầm nốt con vịt vàng còn lại trên bàn – con của hắn, trên mình có một vết xước nhỏ – đặt cạnh con kia để Mạnh Khê phân biệt cho kỹ.

"Hai con vịt này có gì khác nhau đâu? Chẳng phải đều là… vịt vàng sao?"

Mạnh Khê ngơ ngác không hiểu. Trong mắt cậu, hai con vịt này rõ ràng giống hệt nhau như hai giọt nước.

"Ca ca, ta thật sự đã nhập vào con vịt vàng đó mà, huynh đừng không tin ta. Với lại ngực của huynh cứng thật đấy, lần nào cũng ép đầu ta bẹp dí. Ta còn sợ sau khi trở về, đầu mình cũng bị bẹp theo luôn ấy chứ."

Nhớ lại tình cảnh lúc đó, Mạnh Khê vẫn còn sợ hãi sờ sờ đầu mình, lo lắng cái gáy tròn trịa biến mất. Đây chính là dáng đầu đẹp mà mẫu thân đã cẩn thận cho cậu nằm ngủ đúng tư thế từ nhỏ mới có được. Nghe nói hồi nhỏ, ai cũng khen ngợi và hỏi bí quyết của mẫu thân cậu.

"Phù… May quá, may quá."

Chu Uẩn Dương chỉ nghe thấy điều mình muốn nghe. Hóa ra Khê Bảo không nhập vào con vịt của Triệu Minh, mà là do trong mắt cậu, hai con vịt đều giống nhau.

"Cái gì may quá ạ? Ca ca, có việc gì sao? Nếu bận thì anh cứ đi làm việc đi, thuốc của ta cũng sắp sắc xong rồi."

"Không có việc gì đâu, ca ca đợi Khê Bảo uống thuốc xong rồi mới đi. À đúng rồi, trong kho có kẹo anh mua cho em đấy, uống thuốc xong nhớ ăn chút kẹo ngọt cho đỡ đắng."

Chu Uẩn Dương tìm kẹo trong kho, dùng tính năng của hệ thống bóc sẵn vỏ kẹo để Mạnh Khê lấy ra là ăn được ngay.

"Dạ, cảm ơn ca ca."

Mạnh Khê đổ bát thuốc đen sì ra bát, phồng má chu môi dùng sức thổi cho nguội bớt, sau đó lấy hết can đảm, nhắm mắt uống cạn một hơi.

"Ư… ha… Đắng quá ca ca…"

"Mau ăn kẹo đi."

"Ngọt quá! Hình như là vị đào thì phải."

Mạnh Khê từng tìm thấy vài quả đào lông trên núi, tiếc là cây đào đó sau này bị chết khô nên cậu hiếm khi được ăn lại vị này.

"Còn đắng không?"

Chu Uẩn Dương nhìn Mạnh Khê ngọt đến mức híp cả đôi mắt to tròn lại thành một đường cong, hàng mi dài mềm mại rũ xuống, trong lòng không khỏi nghi ngờ viên kẹo đó thực sự ngọt đến thế sao.

"Hết đắng rồi ạ."

Mạnh Khê lập tức nhoẻn miệng cười, nụ cười rạng rỡ đầy sức sống qua màn hình video khiến Chu Uẩn Dương cũng không kìm được mà bật cười khẽ.

"Ái chà, đang tâm tình với bạn trai hay sao mà cười tươi thế?"

Chu Yến Thanh mở cửa, vừa bước vào huyền quan đã thấy thằng em trai có khuôn mặt hung dữ thường ngày dọa trẻ con khóc thét, nay lại đang treo nụ cười ngốc nghếch, nhìn vào điện thoại hệt như một chú chó săn lớn đang vui vẻ vẫy đuôi. Quả thực không nỡ nhìn thẳng.

"Anh?! Sao anh lại tới đây?"

Nụ cười trên môi Chu Uẩn Dương tắt ngấm, hắn vội vàng tắt màn hình điện thoại. Hắn không dám để anh trai biết sự tồn tại của Mạnh Khê, nếu không sợ rằng mình sẽ bị tống vào bệnh viện tâm thần mất.

"Sao? Anh không được tới à? Không nói không rằng dọn ra ngoài thuê chung cư, bộ có bí mật gì không thể cho ai biết sao?"

Chu Yến Thanh thay dép lê, tháo bớt cúc áo sơ mi ở cổ, cởi áo vest vắt lên tay vịn sofa, rồi khoanh tay trước ngực, ung dung nhìn vẻ hoảng loạn không che giấu được của Chu Uẩn Dương.

"Không phải, ý em là sao anh biết mật mã cửa nhà em?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!