Chương 24: (Vô Đề)

"Sao mà hỏng được? Lúc đưa cho mày tao  đã bóp thử rồi, kêu to lắm mà. Chắc chắn là mày chống đẩy không đúng kỹ thuật, ngực chưa chạm hẳn vào con vịt chứ gì."

Triệu Minh khăng khăng bảo vệ uy tín của con vịt (và của mình), nhất quyết không tin nó hỏng.

Chu Uẩn Dương bán tín bán nghi, tự tay bóp thử xem sao.

Mạnh Khê vừa mới hoàn hồn sau cú "áp bức" từ cơ ngực của Chu Uẩn Dương thì lại bị bàn tay to lớn bóp chặt. Cậu vội vàng tập trung ý thức, hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ của một con vịt đồ chơi.

"Chíp!" – Một tiếng kêu ngắn ngủi nhưng đầy vẻ non nớt vang lên ngay khi Chu Uẩn Dương bóp mạnh.

"Thấy chưa, tao đã nói là không hỏng mà. Do mày ăn gian, ngực chưa chạm đất đấy. Đừng tưởng qua mặt được tao nhé, con vịt này là trọng tài công tâm nhất đó."

Triệu Minh nhún vai đắc ý.

Chu Uẩn Dương gãi đầu, cảm thấy có gì đó sai sai nhưng không giải thích được, đành đặt con vịt xuống sàn, chuẩn bị làm lại từ đầu.

"Nào, đếm lại từ một nhé."

"Nói ít thôi, bắt đầu đi."

Chu Uẩn Dương bắt đầu hạ người xuống. Nhưng lần này, điều bất ngờ đã xảy ra. Ngực hắn vừa mới chạm nhẹ vào con vịt, chưa kịp dùng lực ép xuống thì con vịt đã kêu ré lên một tiếng dài:

"Chípppppp ——"

Chu Uẩn Dương đang ngà ngà say nên cũng chẳng nghĩ ngợi nhiều, miễn nó kêu là được. Một cái, hai cái… mười cái chống đẩy nhanh chóng hoàn thành.

Lần này Mạnh Khê đã chuẩn bị tâm lý. Nhìn khối cơ ngực vạm vỡ như núi Thái Sơn ập xuống mặt mình, cậu nhắm tịt mắt chịu đựng sự chà đạp đầy áp lực ấy, nhưng vẫn không quên nhiệm vụ cao cả là hét lên thay cho con vịt.

Cuộc chiến rượu chè kéo dài đến tận đêm khuya. Mạnh Khê cũng không nhớ mình trở về cơ thể lúc nào. Sau khi vượt qua cảm giác xấu hổ ban đầu, cậu buông xuôi, chấp nhận số phận làm một con vịt kêu "chíp chíp" vô cảm.

Đêm đó, Mạnh Khê nằm mơ thấy mình biến thành con vịt vàng thật, bị bàn tay to lớn của ca ca n*n b*p đủ kiểu. Mãi đến khi ánh nắng chói chang chiếu vào phòng, cậu mới tỉnh dậy, cảm nhận được sự tồn tại chân thực của cơ thể mình.

Nhớ lại trải nghiệm siêu thực đêm qua, Mạnh Khê thở dài thườn thượt, lòng đầy cảm xúc hỗn độn khó tả.

Nhưng nghĩ lại thì cũng may, hệ thống đưa cậu đi sau khi cậu đã hoàn thành xong chiếc túi thơm. Chứ không thì món quà này chắc còn lâu mới xong.

Mạnh Khê lấy túi thơm từ trong kho ra, ngắm nghía kỹ lưỡng, thấy không có chỗ nào cần sửa thì cẩn thận giấu vào trong vạt áo trước ngực.

Cậu sợ lát nữa ca ca tỉnh dậy, kiểm tra kho chứa đồ mà thấy nó thì hỏng hết kế hoạch bất ngờ. Tốt nhất là mang theo bên người cho chắc ăn.

Vệ sinh cá nhân xong xuôi, Mạnh Khê bắt đầu một ngày mới như thường lệ.

Chu Uẩn Dương tỉnh dậy khi đồng hồ đã điểm gần 12 giờ trưa. Hậu quả của cơn say đêm qua ập đến: đầu đau như búa bổ, hai tay nhức mỏi rã rời, bụng dạ nôn nao khó chịu.

Người ngợm thì nồng nặc mùi rượu chua loét khiến kẻ ưa sạch sẽ như hắn suýt nôn tại chỗ.

Liếc nhìn Triệu Minh vẫn đang ngủ say như chết trên giường, Chu Uẩn Dương mặc kệ, vớ lấy quần áo đi thẳng vào phòng tắm.

Tắm xong, đầu óc tỉnh táo hơn đôi chút, Chu Uẩn Dương thề với lòng mình từ nay cạch mặt không bao giờ uống rượu với tên sâu rượu Triệu Minh nữa. Hại người hại cả mình.

"Ái chà, Dương ca dậy rồi hả? Phùng Tĩnh nấu cháo rau củ đấy, ra ăn chút cho ấm bụng. Trên bàn có nước chanh mật ong giải rượu nữa."

Trang Hành thấy Chu Uẩn Dương xuống lầu liền múc cho hắn một chén cháo.

"Cảm ơn hai đứa mày nha. Hôm qua tao không làm trò gì mất mặt chứ?"

Chu Uẩn Dương uống ngụm nước chanh cho nhuận họng rồi mới bắt đầu ăn cháo.

"Không đâu, hôm qua mày với Triệu Minh say như chết, nằm im thin thít. Tao với Phùng Tĩnh phải khiêng hai thằng bây lên lầu đấy."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!