Chương 23: (Vô Đề)

"Vậy được rồi, nếu ca ca không muốn nói thì thôi vậy. Ca ca mau đi đánh răng rửa mặt đi, Tiểu Khê đợi ca ca cùng ngủ."

Mạnh Khê bĩu môi, trông y hệt một chú vịt con đầy tủi thân, đáng yêu đến mức khiến người ta muốn cắn một cái.

Cậu biết mình không thể nào lay chuyển được ca ca, nên đành ngoan ngoãn chấp nhận. Thấy Chu Uẩn Dương vẫn chưa thay đồ ngủ, cậu vội vàng nhắc nhở hắn đi làm vệ sinh cá nhân.

"Được rồi, anh sẽ quay lại ngay để ngủ cùng Khê Bảo."

Chu Uẩn Dương vừa về đến nhà đã mở game lên ngay, còn chưa kịp tắm rửa thay quần áo. Giờ bị Mạnh Khê thúc giục, hắn tất nhiên không thể từ chối.

"Dạ, Tiểu Khê sẽ đợi ca ca."

Mạnh Khê gật đầu lia lịa, vẻ mặt vô cùng ngoan ngoãn. Nhưng đợi đến khi Chu Uẩn Dương rời đi, cậu mới thở phào nhẹ nhõm, rồi nhanh chóng lôi từ trong cái gối rách nát ra món đồ mà cậu luôn nâng niu.

"Sách mẫu thân để lại!"

Sở dĩ Mạnh Khê coi trọng cái gối rách này như vậy là vì cậu đã khâu cuốn bí kíp thêu thùa mà mẫu thân để lại vào trong ruột gối.

Ngay từ lần đầu tiên Trương thị lục lọi phòng mình, cậu đã nhanh trí giấu cuốn sách vào đây.

Có cho vàng Trương thị cũng không thể ngờ cậu lại giấu đồ trong cái gối đầu ngủ hàng ngày.

Nếu không phải vì nửa thất vải kia quá cồng kềnh lại dễ bị ẩm mốc hư hại, cậu cũng chẳng dễ dàng giao nó cho Hồ Chiêu Đệ giữ hộ.

Lật giở từng trang sách đã ố vàng, nước mắt Mạnh Khê lại chực trào ra.

Ký ức về ngày mẫu thân qua đời lại ùa về rõ mồn một. Mẹ nắm chặt tay cậu con trai nhỏ, đôi mắt mở trừng trừng nhìn cậu, giọng nói nghẹn ngào ép cậu thề phải truyền thừa tay nghề thêu thùa của mẹ, và tuyệt đối phải bảo vệ cuốn sách này.

Khi đó Mạnh Khê còn quá nhỏ, cậu chỉ biết sợ hãi. Không biết là sợ khuôn mặt có phần dữ tợn của mẫu thân lúc lâm chung, hay sợ hãi vì người duy nhất yêu thương cậu sắp rời bỏ thế gian này.

Cuối cùng, sau khi cậu run rẩy thề độc trước giường bệnh, mẫu thân mới mỉm cười mãn nguyện nhắm mắt xuôi tay.

Hình ảnh đó đã khắc sâu vào tâm trí cậu, đến tận bây giờ vẫn không phai mờ. Và giờ đây, Mạnh Khê mới thực sự thấu hiểu nỗi khổ tâm của mẫu thân.

Quan thị sau khi gả cho Mạnh Đại Hà đã dần nhận ra hắn là kẻ không đáng tin cậy. Nhưng ván đã đóng thuyền, lại có thêm Mạnh Khê, bà chỉ còn cách dốc sức lo liệu đường lui cho con trai.

Đặc biệt là khi sức khỏe ngày càng sa sút, bà sợ mình đi rồi, Mạnh Khê sẽ phải chịu cảnh đói khổ như bao đứa trẻ mồ côi khác trong thôn, nên mới ép cậu học thêu.

Ít nhất khi bà mất đi, Mạnh Khê còn có một cái nghề trong tay để mưu sinh, không đến nỗi chết đói.

Trong thế đạo gian khổ này, dù là nam hay nữ cũng cần có một cái nghề để kiếm cơm, chứ chỉ trông vào vài sào ruộng thì sớm muộn gì cũng chết đói.

May mắn là Mạnh Khê được thừa hưởng gen di truyền từ Quan thị. Cậu không những yêu thích thêu thùa mà còn có thiên phú bẩm sinh, học một hiểu mười.

Khi Mạnh Khê lớn dần, Quan thị bắt đầu truyền dạy những kỹ thuật thêu tinh xảo nhất cho cậu. Chuyện này được giữ kín, ngay cả Mạnh Đại Hà cũng tưởng Mạnh Khê chỉ đang giúp mẹ nhặt chỉ thừa mà thôi.

Đừng nhìn Mạnh Khê khi đó còn nhỏ tuổi, thực ra cậu đã có thể giúp mẫu thân thêu những chi tiết nhỏ rồi.

Tiếc là ngày vui ngắn chẳng tày gang. Sau khi Quan thị qua đời, Mạnh Khê không còn cơ hội cầm kim chỉ nữa. Mãi cho đến hôm nay, khi gặp được ca ca, cậu mới quyết tâm cầm lại cây kim sợi chỉ vì người ấy.

"Đây là bí mật giấu trong gối của em sao?"

Mạnh Khê đang chìm trong hồi ức thì Chu Uẩn Dương quay lại. Cậu chưa kịp cất cuốn sách đi thì đã bị hắn bắt gặp.

"Ca ca, anh về rồi… Đây là bí kíp thêu thùa mẫu thân để lại cho ta. Hình như ta chưa kể cho anh nghe về mẫu thân ta phải không…"

Dù Chu Uẩn Dương rất muốn Mạnh Khê đi ngủ sớm – mai là thứ bảy hắn được ngủ nướng, nhưng Mạnh Khê bị mụ dì ghẻ giám sát thì làm gì có chuyện đó.

Nhưng nhìn đôi mắt đỏ hoe như thỏ con của Mạnh Khê, Chu Uẩn Dương đành mím môi, kiên nhẫn lắng nghe cậu tâm sự.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!