Chương 22: (Vô Đề)

"Con à, nén bi thương. Con người sống trên đời, dù trong hoàn cảnh nào cũng phải nhìn về phía trước.

Mẹ con chắc chắn mong con sống thật tốt, đem tay nghề thêu thùa độc nhất vô nhị của bà ấy truyền thừa lại. Như vậy, chỉ cần những bức tranh thêu còn tồn tại, thì cái tên Quan Hà sẽ vĩnh viễn không bị lãng quên, đời đời được người ta nhắc đến."

Chưởng quầy nhìn Mạnh Khê rơi lệ, lòng cũng đầy xót xa. Một tú nương tài hoa hiếm có như vậy cứ thế mà ra đi, thật là một sự mất mát lớn lao.

"Chưởng quầy nói đúng lắm. Nếu con không kế thừa tay nghề của mẫu thân, thì sau này trên đời sẽ chẳng còn dấu ấn nào của mẹ nữa. Con không chỉ muốn truyền thừa, mà còn muốn phát huy nó rực rỡ hơn, có như vậy thế gian mới thực sự khắc ghi tên mẫu thân con."

Mạnh Khê lấy tay áo quệt nước mắt, trịnh trọng hứa với chưởng quầy.

Trước kia, cậu chưa từng nhận ra tay nghề thêu thùa mẫu thân dạy lại quý giá đến nhường nào. Cậu cứ ngỡ ai học thêu cũng đều như vậy, nên chẳng mấy để tâm. Nhưng giờ đây cậu đã hiểu, những gì mẫu thân truyền dạy đều là tâm huyết cả đời của người.

"Con nói đúng lắm. Con còn trẻ, thời gian còn dài, đừng để hao tổn tinh huyết mà ra đi sớm như mẹ. Nhất định phải chú ý giữ gìn sức khỏe đấy."

Chưởng quầy thấy Mạnh Khê gầy gò, xanh xao như người suy dinh dưỡng, bèn ân cần dặn dò cậu phải coi trọng sức khỏe.

"Dạ, con biết rồi ạ. Cảm ơn chưởng quầy đã nhắc nhở."

Mạnh Khê không nán lại hàn huyên quá lâu với chưởng quầy, vì việc tu sửa bức tranh đã tốn khá nhiều thời gian. Trời cũng không còn sớm, cậu phải mau chóng quay lại chỗ xe bò, nên vội vàng chào tạm biệt ông.

Lúc Mạnh Khê rời đi, chưởng quầy còn dúi vào tay cậu hai cây vải mà cậu đã để ý trước đó, nói là để cảm tạ ân tình của mẫu thân cậu ngày xưa.

Mạnh Khê từ chối không được thịnh tình của ông, đành nhận lấy. Cậu thầm nhủ sau khi về nhà sẽ thêu một bức tranh tương tự bức vừa rồi để tặng lại chưởng quầy, coi như báo đáp ân tình tặng vải này.

Mạnh Khê tìm một con hẻm vắng người, cất mấy cây vải vào kho chứa của trò chơi. Sau đó cậu lấy đồ cúng đã mua từ trước ra, kiểm tra thấy không có gì bất thường mới chạy nhanh về chỗ xe bò.

Mạnh Khê không ngờ mình lại là người đầu tiên quay lại. Cũng phải thôi, người trong thôn hiếm khi mới được lên trấn một lần, chắc chắn ai cũng muốn dạo chơi cho thỏa thích rồi mới về.

Mãi đến khi ánh tà dương nhuộm đỏ mặt đất, mọi người mới tay xách nách mang lục tục kéo về.

Nhờ về sớm, Mạnh Khê chọn được một chỗ ngồi an toàn ở giữa xe, không lo bị chen lấn xô đẩy.

Trương thị về muộn nhất, lại mua lỉnh kỉnh đủ thứ đồ đạc, nên phải vất vả lắm mới chen lên được. Bà ta cứ nơm nớp lo mình hoặc đồ đạc bị rơi xuống, thành ra còn mệt hơn cả lúc đi bộ trên trấn.

Trời tối mịt, xe bò mới về đến cổng thôn. Chu đại gia thu tiền xe xong liền dắt con bò già mệt mỏi ra về, mọi người cũng ai về nhà nấy.

Mạnh Khê giúp Trương thị xách đồ, về đến cổng nhà thì thấy người rã rời. Nhưng cả cậu và Trương thị đều chưa ăn tối, cậu lại phải lụi cụi xuống bếp nấu cơm theo chỉ thị của bà ta.

"Này, hôm nay mày lấy thêm một củ khoai lang mà ăn, coi như cơm tối đấy."

Nhìn Mạnh Khê đang lúi húi trong bếp, Trương thị chợt nhớ tới lời chê bai của tú bà Hoa tỷ, vội vàng dặn dò.

Nếu không vì lời chê của Hoa tỷ rằng Mạnh Khê gầy quá, Trương thị đời nào chịu thí cho cậu thêm một củ khoai. Nhà mình còn nghèo đến mức sắp chẳng có cơm ăn, lại còn phải nuôi cái thứ vô dụng này.

"Dạ."

Mạnh Khê không hiểu tại sao Trương thị tự dưng tốt đột xuất, nhưng có thêm đồ ăn thì tội gì không lấy. Củ khoai này cậu sẽ để dành làm bữa sáng mai.

Mạnh Khê nấu qua loa bữa tối cho mình, dọn dẹp bát đũa cha con Mạnh Đại Hà ăn xong, thì trời đã tối hẳn. Cậu lại tiếp tục đun nước tắm cho Trương thị.

Xong xuôi tất cả việc nhà, Mạnh Khê mới được lê bước về căn phòng nhỏ của mình để nghỉ ngơi.

Lấy cây nến từ trong kho chứa đồ ra thắp, đây là lần đầu tiên Mạnh Khê được dùng nến vào buổi tối. Trước kia cậu chỉ thấy đèn dầu trong phòng Mạnh Đại Hà mà thôi.

Không ngờ ngọn nến vừa thắp lên đã tỏa ra ánh sáng rực rỡ đến thế, làm Mạnh Khê giật mình vội vàng thổi tắt, sợ bị Trương thị phát hiện ra điều bất thường.

Thấy không thể dùng nến, Mạnh Khê đổi hướng, bắt đầu tháo tung cái gối đầu của mình ra.

"Khê Bảo? Làm gì đấy? Cuối cùng cũng không chịu nổi cái gối rách nát đó nữa, định thay cái mới rồi hả?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!