Chương 21: (Vô Đề)

Hồi còn bé, Mạnh Khê thường lẽo đẽo theo mẫu thân qua không ít cửa tiệm tơ lụa. Ở đó, cậu được ngắm nhìn vô vàn loại vải vóc mềm mại, màu sắc rực rỡ, thậm chí đôi khi mẫu thân còn cho cậu những mảnh vải vụn thừa để chơi.

Tiếc thay năm tháng thoi đưa, người xưa đã khuất. Giờ đây, chỉ còn một mình cậu dạo thăm chốn cũ, chỉ còn mình cậu nhớ về những tháng ngày êm đềm đáng hoài niệm ấy.

Mạnh Khê không vội vàng mua ngay, mà dạo qua mấy cửa tiệm để xem xét. Cậu chưa xác định được mình muốn loại vải nào, có lẽ cứ ngắm nghía rồi sẽ tìm được tấm vải ưng ý khiến mắt mình sáng lên.

Nhưng đi mấy cửa hàng liền, Mạnh Khê vẫn chưa tìm được loại vải nào ngon bổ rẻ. Cái cậu ưng thì mua không nổi, cái mua nổi thì lại chẳng vừa mắt.

Mãi cho đến khi bước vào một cửa tiệm đang treo biển giảm giá thanh lý, Mạnh Khê mới phát hiện ra vài loại vải khá hợp ý mình.

"Chưởng quầy, cây vải này bán thế nào ạ?"

"Một thước hai mươi văn, nếu ngươi mua liền một trượng thì ta có thể bớt cho chút đỉnh."

Chưởng quầy của cửa tiệm này là một người đàn ông trung niên mập mạp, tướng mạo hiền lành dễ gần. Thấy Mạnh Khê hỏi giá, ông vội vàng bước ra từ sau quầy.

"Vậy hai cây vải kia cũng đồng giá sao ạ?"

Mạnh Khê chỉ vào hai cây vải có màu sắc khá tươi sáng đặt ở một bên.

"Đúng rồi, mấy cây bày ở phía trước này đều đồng giá. Còn mấy cây đặt trên kệ phía sau thì sẽ đắt hơn một chút."

Chưởng quầy dường như nhận ra sự đắn đo của Mạnh Khê, bèn ôn tồn hỏi:

"Không biết khách quan muốn tìm loại vải thế nào? Cứ nói yêu cầu ra để lão phu tư vấn cho."

"Dạ, có loại vải nào thích hợp để may túi thơm cho nam tử không ạ? Tốt nhất là loại quý hiếm, đắt tiền một chút…"

Trong lòng Mạnh Khê, Chu Uẩn Dương chắc chắn là bậc thiên chi kiêu tử có địa vị cao sang, ăn, mặc, ở, đi lại đều phải dùng những thứ tinh xảo nhất, quý giá nhất.

Cậu sợ nếu dùng vải kém chất lượng làm quà, đối phương có khi chẳng thèm dùng tới. Như vậy thì mong muốn ca ca thường xuyên mang theo túi thơm bên mình, rồi nhờ vật mà nhớ đến người, sẽ không bao giờ thành hiện thực.

"Có thì có, nhưng đều là mốt thịnh hành từ năm ngoái rồi. Nói thật với ngươi, sở dĩ cửa tiệm này của ta không trụ nổi nữa cũng là do năm ngoái ta tính toán sai lầm, ôm một đống vải không ai mua chất đống trong kho, cuối cùng đành ngậm đắng nuốt cay."

Vừa nói, chưởng quầy vừa nhanh nhẹn lấy từ phía sau ra một cây vải màu xanh đen đưa cho Mạnh Khê.

"Cây vải này tuy không phải kiểu dáng mới nhất năm nay, nhưng chất lượng thì thuộc hàng thượng hạng, dù có dùng mười mấy năm cũng không hỏng được."

Mạnh Khê đưa tay sờ thử, quả đúng như lời chưởng quầy nói, chất vải tốt hơn hẳn các loại thông thường, thậm chí còn nhỉnh hơn cả mấy loại vải đang thịnh hành mà cậu vừa xem lúc nãy.

"Ta cũng nhất thời hồ đồ, nhà giàu sang phú quý ai mà chịu mặc một bộ quần áo mười mấy năm không đổi chứ? Còn nhà nghèo ít quần áo thì lấy đâu ra tiền mà mua loại vải tốt thế này."

Nhắc đến chuyện này, chưởng quầy chỉ muốn tự đấm vào đầu mình. Tin lời đường mật của gã lái buôn mà ôm hàng về đống lớn, kết quả chẳng bán được, đành để mốc meo trong kho. Cũng may ông không chỉ có mỗi sản nghiệp này, nên dù đóng cửa tiệm này cũng không đến nỗi chết đói.

"Chưởng quầy, tấm vải này giá cả thế nào ạ?"

Mạnh Khê khá ưng ý tấm vải này, nhưng lại lo giá quá đắt thì không mua nổi.

"Haizz, nhìn bộ dạng ngươi chắc cũng chẳng mua được bao nhiêu. Thôi coi như hôm nay ta làm việc thiện, tặng không cho ngươi đấy."

"Không… không được đâu ạ. Cảm ơn ý tốt của chưởng quầy, nhưng sao ta có thể lấy không được."

Mạnh Khê không ngờ chưởng quầy lại hào phóng như vậy, vội vàng đẩy cây vải trở lại.

"Dù sao để lại cũng chẳng bán được, chi bằng tặng cho ngươi, để nó còn có chút giá trị sử dụng, ngươi thấy đúng không?"

Chưởng quầy dúi cây vải vào lòng Mạnh Khê, ánh mắt đầy vẻ chân thành.

"Vậy… vậy được ạ, cảm ơn chưởng quầy."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!