Chương 19: (Vô Đề)

"Ta chẳng có gì muốn mua, trong túi càng không có một xu dính túi. Ta thà ngồi đây bồi chuyện với Chu đại gia còn hơn xuống xe."

Mạnh Khê bày ra cái vẻ sống chết cũng bám rễ trên xe bò, mặc cho Trương thị có lôi kéo thế nào cũng quyết không xuống.

"Ha ha, Khê ca nhi có lòng hiếu thảo muốn bầu bạn với lão già này, thật đáng quý. Trương thị ngươi cứ yên tâm đi việc của mình đi, ta sẽ trông chừng Khê ca nhi cho."

Chu đại gia đánh xe tuy ở xa nhưng cũng từng nghe phong thanh về chuyện Mạnh Khê – đứa con chồng đáng thương bị mẹ kế Trương thị hành hạ suốt bao năm qua. Nay đã đụng mặt, ông cũng muốn giúp thằng bé một tay.

"Chu sư phó, chuyện này không đến lượt ngươi xía vào."

Trương thị vốn là đàn bà ít làm việc nặng, quả thực không sao lôi nổi Mạnh Khê – tuy gầy gò nhưng quanh năm suốt tháng làm lụng vất vả, sức vóc dẻo dai.

Thấy dùng sức không ăn thua, Trương thị liền đổi chiến thuật. Bà ta ghé sát tai Mạnh Khê, bày ra vẻ mặt quan tâm lo lắng, thì thầm:

"Mạnh Khê, mày có nhớ mấy ngày nữa là ngày gì không? Chẳng lẽ mày không muốn đi thắp nén nhang cho người mẹ vắn số của mày sao? Đây là hai mươi văn tiền, cầm lấy mà mua chút nhang khói cho mẹ mày đi. Đến lúc đó đừng có trách tao là mẹ kế mà không biết đường nhắc nhở mày."

Nói xong, Trương thị dương dương tự đắc rời khỏi xe bò, nhưng không quên móc trong ngực ra hai mươi văn tiền, làm bộ bố thí đưa cho Mạnh Khê. Bà ta diễn trọn vai một người mẹ kế tốt bụng, nhưng ánh mắt lại không giấu nổi vẻ tiểu nhân đắc chí.

Nghe Trương thị nhắc đến, Mạnh Khê lặng người đi. Cuộc sống quá nhiều bộn bề rối ren khiến cậu suýt chút nữa quên mất ngày giỗ của mẫu thân.

Những năm trước, cậu cũng từng muốn xin Mạnh Đại Hà chút tiền mua tiền giấy, nhang đèn để tế bái mẫu thân. Đáng tiếc, hễ bị Trương thị biết được là nhẹ thì bị bỏ đói mấy bữa, nặng thì ăn đòn một trận nhừ tử.

Cậu chỉ có thể lén lút để dành quả dại, hay cái bánh bao, chút dưa muối. Đến ngày giỗ, cậu mang những thứ ít ỏi đó ra mộ thăm mẫu thân, tâm sự với mẹ. Chỉ có như vậy, cậu mới có thêm động lực để tiếp tục sống.

Bởi trước khi nhắm mắt xuôi tay, mẫu thân đã bắt cậu hứa phải sống thật tốt, phải gìn giữ và truyền thừa tay nghề thêu thùa của mẹ.

Tiếc thay mẹ không biết rằng Mạnh Đại Hà lại là kẻ vong ân phụ nghĩa. Khi Quan thị còn sống, thấy mẹ kiếm được tiền thì ông ta tung hô mẹ, cưng chiều Mạnh Khê. Nhưng Quan thị vừa mất, ông ta liền lộ nguyên hình, mặc kệ Mạnh Khê sống chết ra sao.

Mồi nhử lần này của Trương thị quả thực quá hấp dẫn, Mạnh Khê không cách nào từ chối.

Cứ nghĩ đến việc mấy năm nay mình chưa từng tế lễ đàng hoàng cho mẫu thân, để mẹ dưới suối vàng không được hưởng nhang khói, Mạnh Khê lại thấy mình là đứa con bất hiếu. Thế nên cậu không do dự quá lâu, lẳng lặng xuống xe, cầm lấy hai mươi văn tiền từ tay Trương thị.

"Hừ, còn muốn đấu với bà à? Mày còn non lắm con ơi. Còn không mau đi đi!"

Mạnh Khê khập khiễng lê bước, lặng lẽ đi theo sau Trương thị. Tuy cậu đã từng đến trấn trên, nhưng đó là chuyện từ hồi mẫu thân còn sống. Giờ đây ký ức về thị trấn trong cậu chỉ còn là những hình ảnh mơ hồ. Cậu sợ mình đi lạc không tìm được đường về, nên chỉ dám bám sát từng bước chân của Trương thị.

"Được rồi, không cần đi theo tao mãi thế đâu, tao còn có việc quan trọng phải làm. Mày sang cửa hàng đằng kia mua tiền giấy nhang đèn đi, mua xong thì tự về chỗ xe bò đợi tao."

Trương thị dẫn Mạnh Khê đến một con phố sầm uất, chỉ tay vào một cửa hàng bán đồ vàng mã cách đó không xa rồi ra lệnh.

"Dạ, con biết rồi."

Mạnh Khê giờ đây ngoài gật đầu vâng dạ thì chẳng dám đòi hỏi gì thêm. Cậu sợ chọc giận Trương thị, bà ta đổi ý đòi lại hai mươi văn tiền thì cậu hết đường mua đồ tế lễ cho mẫu thân.

Mạnh Khê theo hướng tay Trương thị chỉ, chậm rãi đi về phía cửa hàng nọ. Dưới sự giới thiệu của chủ quán, cậu dùng số tiền ít ỏi mua được một ít nhang đèn và tiền giấy.

Một lòng một dạ muốn mua nhanh đồ tế lễ, Mạnh Khê hoàn toàn không để ý thấy người mẹ kế "tốt bụng" của mình đang trò chuyện vui vẻ với một tú bà ăn mặc lòe loẹt, đầu cài trâm hoa ở một góc khuất.

"Hoa tỷ, chị nhìn xem, kia là thằng con chồng sắp mười tám tuổi chưa ai hỏi cưới của nhà tôi đó. Mắt thấy sắp bị quan phủ bắt đi phối ngẫu lung tung rồi, tôi làm mẹ kế sao nỡ nhìn nó chịu khổ, phải tìm cho nó một chốn nương thân tử tế chứ.

Chị cũng biết lão chồng nhà tôi rồi đấy, chỉ được cái mồm mép tép nhảy chứ chẳng được tích sự gì. Lão cứ nghĩ con mình cái gì cũng tốt, lại còn biết thêu thùa, nên nếu gả cho mấy thằng khố rách áo ôm trong thôn thì chẳng khác nào bông nhài cắm bãi cứt trâu."

Trương thị kéo tay tú bà Hoa tỷ, chỉ trỏ về phía Mạnh Khê đang lúi húi mua đồ, rồi bắt đầu tâng bốc cậu lên tận mây xanh. Bà ta chỉ sợ Hoa tỷ chê Mạnh Khê, thì mọi toan tính của bà ta coi như đổ sông đổ biển.

"Ừm, nhìn dáng vẻ cũng khá đấy, mỗi tội gầy quá, như bộ xương khô ấy. Có mấy lão gia thích kiểu có da có thịt một chút, ôm mới sướng tay. Nhưng cái này không phải vấn đề lớn, cô về vỗ béo cho nó một thời gian là được."

Hoa tỷ lăn lộn trong nghề này bao năm, gặp qua không biết bao nhiêu ca nhi nữ tử. Chỉ liếc qua là bà đã nhận ra Mạnh Khê có tư chất không tồi, rất đáng để bỏ công dạy dỗ.

Đôi mắt hạnh long lanh ngấn nước, khuôn mặt hiền lành nhu thuận, khi khóc lên chắc chắn sẽ gợi lên cảm giác nhu nhược đáng thương khiến người ta muốn che chở. Ngũ quan và dáng người đều toát lên vẻ tinh xảo.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!