Chương 15: (Vô Đề)

Mạnh Khê không hề hay biết những chuyện đang xảy ra bên phía Chu Uẩn Dương. Chờ băm xong cỏ heo, cậu ngẩng đầu lên mới phát hiện bức tranh trước mặt đã biến mất, chắc là ca ca đã tắt máy rồi.

Mạnh Khê không để tâm lắm, dọn dẹp xong xuôi đống cỏ heo, cậu mới lê tấm thân đau nhức đi rửa mặt qua loa, rồi trở về phòng nằm nghỉ và bôi thuốc lại cho đầu gối.

Loại thuốc mỡ này hiệu quả thật thần kỳ, Mạnh Khê cảm thấy đầu gối và hai chân không còn đau nhức như trước nữa. Chắc hẳn thuốc này đắt tiền lắm, cậu tự nhủ phải dùng tiết kiệm một chút, kẻo dùng hết nhanh quá, ca ca lại phải tốn tiền mua hộp mới.

Mạnh Khê đã quen sống tằn tiện. Dù biết Chu Uẩn Dương không thiếu tiền, nhưng cậu vẫn vô thức muốn tiết kiệm cho hắn. Cái thói quen đã khắc sâu vào xương tủy này, trong một sớm một chiều thật khó mà thay đổi.

Hôm nay Mạnh Khê đã trải qua một ngày mệt mỏi rã rời, không chỉ về thể xác mà cả tinh thần cũng kiệt quệ vì những biến động cảm xúc liên tục. Thế nên vừa chui vào chiếc chăn bông nhỏ êm ái lấy từ trong không gian ra, cậu liền chìm ngay vào giấc mộng đẹp.

Mạnh Khê biết Trương thị hay lén vào phòng lục lọi đồ đạc, nên tất cả những món quà ca ca tặng, cậu đều cất kỹ trong kho chứa của trò chơi. Như cái chăn này, chỉ đến tối đi ngủ cậu mới lấy ra dùng, sáng hôm sau tỉnh dậy lại cất ngay vào đó.

Tuy hơi phiền phức một chút nhưng Mạnh Khê lại thấy vui vẻ khi làm vậy. Cậu quyết không để Trương thị động vào bất cứ thứ gì ca ca tặng cho cậu.

Bên này, Chu Uẩn Dương qua loa vài câu đuổi khéo Triệu Minh. Phùng Tĩnh và Trang Hành cũng lần lượt trở về phòng. Thấy thế, Chu Uẩn Dương leo tót lên giường của mình.

Giường trong ký túc xá trường hắn là kiểu giường tầng kết hợp bàn học bên dưới, nên khi Chu Uẩn Dương kéo rèm lại, không gian trên giường trở nên khá kín đáo và riêng tư.

Ngồi yên vị trên giường, hắn mở lại game định chúc Mạnh Khê ngủ ngon, nhưng phát hiện cậu nhóc đã cuộn mình trong chiếc chăn mây xanh ngủ say sưa. Chu Uẩn Dương mỉm cười đầy cưng chiều, cũng nằm xuống theo.

Đeo tai nghe vào, tiếng thở đều đều khe khẽ của Mạnh Khê vang lên rõ mồn một bên tai. Lần này Chu Uẩn Dương đã chuẩn bị sẵn sạc dự phòng, vừa cắm sạc vừa treo game, rồi cứ thế chìm vào giấc ngủ sâu trong tiếng nói mớ đáng yêu của Mạnh Khê.

Sau một giấc ngủ ngon lành, việc đầu tiên Chu Uẩn Dương làm khi tỉnh dậy là ngó xem Mạnh Khê thế nào. Thấy cậu nhóc vẫn đang say giấc nồng, hắn không kìm được gọi yêu một tiếng "Đồ heo lười", rồi mới rời giường bắt đầu ngày mới.

Vụ tập kích bất ngờ của Triệu Minh hôm qua khiến Chu Uẩn Dương nhận ra một vấn đề nghiêm trọng: Nếu cứ tiếp tục sống ở ký túc xá, sớm muộn gì bí mật về sự tồn tại của Mạnh Khê cũng sẽ bị bại lộ.

Nếu đây chỉ là một game nuôi vợ ảo bình thường thì bị bạn cùng phòng phát hiện cùng lắm chỉ bị cười nhạo một trận là xong. Dù sao ở cùng nhau hai năm, tật xấu nào của hắn mà bọn họ chẳng biết.

Nhưng ngặt nỗi game này là một sự tồn tại phi logic, không thể giải thích bằng lẽ thường. Nếu cố giải thích, kết quả rất có thể là Chu Uẩn Dương tự thấy mình bị điên, hoặc ba thằng bạn cùng phòng sẽ nghĩ hắn bị điên thật.

Để không bị coi là kẻ tâm thần, Chu Uẩn Dương quyết định dọn ra ngoài thuê nhà.

Tất nhiên hắn vẫn giữ chỗ ở ký túc xá để trưa về nghỉ ngơi cho tiện, chỉ là tối không ngủ lại nữa thôi.

Chu Uẩn Dương là người quyết đoán, một khi đã quyết là làm ngay. Sáng nay có tiết các môn văn hóa, hắn vừa ngồi nghe giảng vừa tranh thủ tìm kiếm, liên hệ với một môi giới nhà đất uy tín.

Vì Chu Uẩn Dương ở một mình lại không thiếu tiền, nên môi giới giới thiệu toàn những căn hộ chung cư cao cấp. Nhược điểm duy nhất là hơi xa trường, đạp xe mất hơn mười phút, đi bộ thì phải nửa tiếng.

Nhưng chút khoảng cách này với người ngày nào cũng chạy bộ năm cây số như hắn thì chẳng nhằm nhò gì. Xem qua căn nhà, thấy không có gì để chê, Chu Uẩn Dương liền ký hợp đồng thuê nửa năm.

Nửa năm nữa là đến Tết, trường cho nghỉ đông, hắn phải về nhà nên không cần thuê tiếp.

Thực ra ban đầu Chu Uẩn Dương định mua đứt một căn biệt thự đơn lập. Tiếc là những căn đẹp quanh đây đã bán gần hết, còn lại toàn hàng dạt người ta chê, hắn không ưng.

Sau khi liên hệ với một người bạn chơi cùng có gia đình làm bất động sản, Chu Uẩn Dương đã nhờ đặt trước một căn biệt thự nhỏ có thiết kế đẹp nhất trong khu biệt thự sắp mở bán. Đợi sang năm bàn giao, hắn có thể dọn thẳng vào đó ở.

Căn hộ chung cư này vẫn hơi nhỏ. Căn hắn chọn là dạng penthouse, gồm hai tầng trên cùng cộng thêm sân thượng được cải tạo thành một không gian rộng rãi kiểu biệt thự trên không.

Đặc biệt là bức tường kính kịch trần, không chỉ đón trọn ánh nắng ban mai và hoàng hôn mà còn có thể nhìn bao quát toàn cảnh khuôn viên trường đại học.

Vì căn hộ đã đầy đủ nội thất, chỉ việc xách vali vào ở, nên đợi khi mọi thứ đâu vào đấy, Chu Uẩn Dương mới thông báo tin chuyển ra ngoài cho ba người bạn cùng phòng.

Vừa nghe tin sét đánh ngang tai, ba tên kia phản ứng dữ dội, thi nhau oanh tạc trong nhóm chat bốn người, lên án Chu Uẩn Dương dám bỏ rơi anh em ra ngoài sống sung sướng một mình, tội đáng muôn chết.

Không nói một tiếng đã làm chuyện lớn thế này, còn coi bọn này là bạn không hả? Phải phạt!

Tóm lại là ba người liệt kê ra một sớ tội trạng dài dằng dặc cho Chu Uẩn Dương, tất nhiên chủ mưu vẫn là Triệu Minh và Trang Hành, còn mọt sách Phùng Tĩnh chỉ là tòng phạm hùa theo thôi.

Cuối cùng, trước sự công kích của mọi người, Chu Uẩn Dương đành phải hứa thứ bảy tuần này sẽ mời cả bọn đến nhà mới ăn tiệc tân gia, tiện thể cho biết nhà biết cửa.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!