Chương 13: (Vô Đề)

Mạnh Khê không ngờ Trương thị lại lấy cả mẫu thân ra để ép cậu. Nếu cậu không làm theo lời bà ta, chẳng khác nào bất kính với người mẹ đã khuất. Mạnh Khê không muốn bị phạt quỳ, nhưng lại càng không muốn Trương thị dây dưa gì đến mẫu thân mình.

"Con không làm chuyện gì bậy bạ cả. Nghe nói Hồ Chiêu Đệ ở thôn bên mới sinh con, nên con qua thăm cô ấy. Dù sao hồi nhỏ hai đứa cũng chơi thân với nhau."

Mạnh Khê không thèm nhìn Trương thị, mà hướng mắt về phía Mạnh Đại Hà đang ngồi ăn cơm trên ghế mây, nghiêm túc giải thích. Trương thị có thể không biết rõ Hồ Chiêu Đệ, nhưng Mạnh Đại Hà chắc chắn biết.

Mạnh Khê cứ nghĩ mình giải thích như vậy là đủ rõ ràng rồi. Đáng tiếc, Mạnh Đại Hà vẫn cắm cúi ăn, chẳng thèm ừ hử lấy một tiếng. Trước nay, hễ Trương thị dạy dỗ Mạnh Khê là hắn lại im lặng như tờ. Thấy thế, Trương thị càng được đà lấn tới.

"Bạn chơi cùng hồi nhỏ á? Lâu lắc lâu lơ rồi, sao chẳng thấy con bé đó sang tìm mày bao giờ? Chỉ có mày là ngốc nghếch, cứ thích lấy cái mặt nóng đi dán vào mông lạnh người ta."

Trương thị bĩu môi khinh khỉnh, lời nói cay độc dìm Mạnh Khê xuống bùn đen.

"Còn không mau lại đây quỳ xuống! Dù có đi thăm bạn thì cũng không phải lý do để mày về muộn như thế. Nếu không lập quy củ cho mày, mày lại tưởng mình đủ lông đủ cánh rồi muốn làm gì thì làm hả?"

Thấy Mạnh Khê vẫn đứng trân trân một chỗ, Trương thị xồng xộc lao tới, túm lấy cậu lôi xềnh xệch ra cổng, ấn vai bắt cậu quỳ xuống đối diện với bức tường rào.

"Hôm nay cứ quỳ một canh giờ cho tao! Cả buổi chiều mày đi chơi, quần áo chưa giặt, cỏ lợn chưa băm. Dù bị phạt quỳ thì mấy việc đó vẫn là của mày, hôm nay không làm xong thì đừng hòng đi ngủ!"

Trương thị quát xong liền quay vào ăn cơm tối. Trên bàn ăn, cả nhà bốn người đang ngon lành thưởng thức những món ăn Mạnh Khê nấu, trong khi đó, người nấu là cậu chẳng những không được nếm miếng nào mà còn phải chịu hình phạt quỳ gối ê chề.

Cơm nước no nê, bốn người họ vứt bát đũa đó rồi mạnh ai nấy đi làm việc riêng. Bận rộn cả ngày, khó khăn lắm mới được nghỉ ngơi, ai cũng muốn thư giãn. Còn đống bát đũa bẩn thỉu kia, kệ nó, có Mạnh Khê lo, sợ gì không có người dọn.

Ánh hoàng hôn kéo dài cái bóng quỳ thẳng tắp của Mạnh Khê trên mặt đất. Nắng chiều cuối thu nhuộm lên người cậu một lớp vàng kim rực rỡ. Hàng mi rủ xuống của cậu lấp lánh ánh vàng trông thật đẹp mắt, nhưng lại chẳng thể che đi sự trống rỗng vô tận trong đôi mắt ấy.

Điều duy nhất Mạnh Khê cảm thấy may mắn lúc này là mong ước của cậu đã thành hiện thực: lúc bị Trương thị mắng nhiếc, ca ca không có ở đây. Như vậy cậu sẽ không thấy tức giận, và ca ca cũng sẽ không phải chứng kiến bộ dạng yếu đuối, thảm hại này của cậu.

Một canh giờ trôi qua, mặt trời cuối cùng cũng thu lại những tia nắng, lặn dần sau núi Tây. Bóng tối dần bao trùm lấy vạn vật. Mạnh Khê run rẩy đứng dậy, đôi chân cậu dường như không còn là của mình nữa, hoàn toàn mất đi cảm giác.

Mãi đến khi Mạnh Khê xoa bóp hồi lâu, cảm giác tê dại và đau nhức mới ùa về. Đặc biệt là đầu gối, chẳng cần nhìn cũng biết chắc chắn đã bầm tím rồi.

Sợ đôi chân mình sẽ bị phế, Mạnh Khê vội vàng lấy lọ thuốc Chu Uẩn Dương mua cho từ trong không gian hệ thống ra. Lúc trước Chu Uẩn Dương chỉ định phòng xa, không ngờ lại dùng đến nhanh như vậy.

Cậu nhanh chóng bôi thuốc lên đầu gối, cảm giác mát lạnh lan tỏa thật dễ chịu. Mạnh Khê thả ống quần xuống. Vẫn chưa đến lúc được nghỉ ngơi, việc buổi chiều chưa làm xong, giờ cậu phải làm bù cho hết.

Trời đã tối mịt, giặt quần áo thì không thấy đường, nhưng vẫn có thể tranh thủ ánh trăng để băm cỏ heo. Mạnh Khê kê chiếc ghế đẩu nhỏ ngồi trước chuồng heo, lôi đống cỏ chưa thái hết ra, cầm dao phay bắt đầu băm thoăn thoắt.

Chu Uẩn Dương hoàn toàn không biết rằng chỉ trong lúc mình vắng mặt một chút, Mạnh Khê đã phải chịu khổ sở đến thế.

Hắn vốn định như mọi khi, tập luyện xong, ăn tối xong sẽ vào thăm cậu nhóc đáng thương kia ngay. Nhưng kế hoạch không theo kịp thay đổi.

Là đội trưởng đội quần vợt của viện thể dục, ăn tối xong, hắn bị tổng huấn luyện viên triệu tập đến phòng họp cùng với các đội trưởng của các bộ môn khác.

Lúc mới đến, ai nấy đều ngơ ngác không hiểu chuyện gì. Mãi đến khi tổng huấn luyện viên thông báo kế hoạch sắp tới, bọn họ mới vỡ lẽ. Nhờ thành tích xuất sắc tại giải đấu cấp tỉnh vừa qua, họ đã có cơ hội tiến thẳng vào giải đấu cấp quốc gia. Đây cũng là lý do vì sao hôm nay tổng huấn luyện viên đột nhiên đi kiểm tra đột xuất.

Kết quả là mọi người sơ sẩy đâm đầu ngay vào họng súng, chỉ có thể nói đám Triệu Minh quá đen đủi.

Tuy nhiên, cũng chưa vội mừng. Theo thông lệ, giải quốc gia phải đến xuân hè sang năm mới khởi tranh, nghĩa là họ phải chuẩn bị trước ít nhất nửa năm.

Nội dung cụ thể của kế hoạch huấn luyện là việc của các huấn luyện viên. Mục đích gọi các đội trưởng đến tối nay là để bật mí trước tình hình, yêu cầu họ trong thời gian tới phải siết chặt kỷ luật với các thành viên, tuyệt đối không được lơ là, cợt nhả như hôm nay nữa.

Chu Uẩn Dương và các đội trưởng khác đều hiểu rõ tầm quan trọng của việc này. Đó là giải đấu cấp quốc gia, nếu giành được huy chương thì đúng là vinh quang tổ tông, nở mày nở mặt.

Tan họp thì trời cũng đã khuya. Dù vậy, Chu Uẩn Dương vẫn là người đầu tiên về đến ký túc xá.

Phòng hắn có bốn người: một người coi thư viện là nhà, một người coi trường của bạn gái là nhà, còn một người thì thích lang thang bên ngoài. Trước đây hắn cũng thế, nhưng từ khi tải cái game yêu đương này về, hắn bắt đầu coi ký túc xá là nhà.

Về đến phòng, Chu Uẩn Dương lao ngay vào tắm một trận thiệt nhanh. Chạy nhảy cả ngày mồ hôi nhễ nhại, người ưa sạch sẽ như hắn đã sắp không chịu nổi rồi.

Tắm rửa sạch sẽ xong xuôi, hắn mới có thời gian mở game lên xem Mạnh Khê đang làm gì.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!