"Ca ca, ta không sao đâu."
Mạnh Khê quệt sạch nước mắt nước mũi. Vốn dĩ cậu định mang đến cho ca ca một món quà bất ngờ, nhưng bây giờ chẳng những không lấy lại được thất vải, mà còn lạc đường trong rừng sâu. Cậu thấy xấu hổ, chẳng dám kể chuyện này cho ca ca nghe.
Ca ca vốn đã chê cậu ngốc nghếch, nếu biết thêm chuyện này nữa, chắc chắn sẽ càng chán ghét cậu hơn.
Chu Uẩn Dương nghe giọng là biết ngay Mạnh Khê đang định giấu nhẹm mọi chuyện, muốn âm thầm chịu đựng một mình. Cậu nhóc này đúng là chẳng coi lời hắn nói ra gì cả.
"Mạnh Khê."
Đôi mắt Chu Uẩn Dương hơi nheo lại, vẻ lo lắng trên mặt lập tức bị sự nghiêm nghị thay thế.
"Tôi đã nói rồi phải không? Nói dối và giấu giếm không phải là biểu hiện của một đứa trẻ ngoan."
Giọng Chu Uẩn Dương trầm xuống, tuy ngữ điệu không quá gay gắt nhưng Mạnh Khê lại nghe ra ý tứ răn đe ngầm. Nếu hôm nay cậu không nói rõ mọi chuyện, ca ca chắc chắn sẽ giận cậu.
"Ca ca từng nói rồi. Nhưng mà…"
Mạnh Khê còn chưa nói hết câu, bỗng cảm thấy vết xước nóng rát trong lòng bàn tay được phủ lên một lớp mát lạnh. Xem ra ca ca lại đang bôi thuốc cho cậu rồi.
"Không có nhưng nhị gì hết. Em còn coi tôi là ca ca nữa không? Đến lời thật lòng cũng không muốn nói với tôi, xem ra em không cần người ca ca này giúp đỡ nữa rồi. Vậy thì thôi, em không cần nói nữa, dù sao người buồn cũng đâu phải là tôi…"
Chu Uẩn Dương vừa bôi thuốc cho Mạnh Khê, vừa dùng giọng điệu đầy vẻ tủi thân nói.
Nghe Chu Uẩn Dương nói vậy, Mạnh Khê lập tức cuống lên.
"Không phải đâu, ca ca! Không phải ta không cần anh, ta… ta chỉ sợ thôi. Sợ nói ra rồi anh sẽ chê ta ngốc, chê ta vô dụng…"
Cảm nhận cơn đau ở lòng bàn tay dịu đi, nước mắt Mạnh Khê vốn đã ngừng rơi nay lại bắt đầu ầng ậc nơi khóe mắt. Rõ ràng trước đây cậu đâu có mít ướt thế này, nhưng cứ hễ gặp ca ca là nước mắt lại không kìm được.
"Khê Bảo, lúc trước là ca ca không đúng, không nên nổi nóng với em. Khê Bảo nhà ta là bạn nhỏ thông minh và dũng cảm nhất. Lúc trước, đến con rắn to như thế em còn dám đối đầu cơ mà, ai dám bảo Khê Bảo không phải là tiểu dũng sĩ nào?"
Nghe thấy sự do dự của Mạnh Khê, Chu Uẩn Dương hận không thể quay về hôm qua tự vả cho mình một cái cho tỉnh ra. Tại cái miệng không biết giữ mồm giữ miệng mà để lại bóng ma tâm lý lớn thế này cho Mạnh Khê.
Hắn vội vàng vận dụng chút kỹ năng dỗ trẻ con ít ỏi của mình, cố gắng giúp Mạnh Khê lấy lại sự tự tin, ít nhất là để cậu không còn sợ sệt hắn nữa.
Dưới những lời khen ngợi liên tiếp của Chu Uẩn Dương, Mạnh Khê nhanh chóng trở nên ngượng ngùng. Khuôn mặt bánh bao trắng trẻo mềm mại của cậu ửng lên hai ráng hồng, lan xuống tận cổ.
Mạnh Khê thầm nghĩ, cậu đâu có giỏi giang như ca ca nói đâu.
Thấy đã quá trưa mà Mạnh Khê vẫn chưa ăn gì, Chu Uẩn Dương lại vào cửa hàng hệ thống mua ít đồ ăn chín tiện lợi cho cậu. Mạnh Khê vừa ăn, vừa chậm rãi kể lại đầu đuôi câu chuyện buổi sáng cho Chu Uẩn Dương nghe.
"Ca ca, ta không biết bây giờ nên đối mặt với Chiêu Đệ thế nào nữa. Vốn dĩ ta định tìm nàng để đòi lại công đạo, nhưng nhìn cảnh nàng sống khổ sở như vậy, ta lại thấy không đành lòng. Dù sao tình bạn thuở nhỏ cũng không phải là giả."
Mạnh Khê cắn một miếng bánh nướng lớn, uống một ngụm sữa đậu nành, nuốt xong xuôi mới nói tiếp.
"Nhưng nếu coi như chưa có chuyện gì xảy ra, cứ thế mà bỏ qua cho nàng thì ta lại thấy không cam lòng. Ca ca bảo ta nên làm gì bây giờ?"
Mạnh Khê lúc này đã hoàn toàn lấy lại bình tĩnh, không còn bị cảm xúc tiêu cực chi phối, bắt đầu suy nghĩ cách giải quyết vấn đề.
Thực ra Mạnh Khê cũng hơi lo lắng chuyện ở nhà. Kế hoạch ban đầu là lấy vải xong sẽ về trước giờ cơm trưa, nhưng giờ bị lạc trong rừng sâu, một chốc một lát không thể về kịp, dù có lo lắng cũng chẳng giải quyết được gì.
Nhớ lại tối qua đã đắc tội với Trương thị, hôm nay lại thêm tội không nấu cơm trưa, có lẽ cũng chẳng khác biệt là bao. Đằng nào cũng đã đắc tội rồi, cùng lắm là chịu một trận đòn thôi, cũng đâu phải chưa từng trải qua.
Mạnh Khê không nói nỗi lo này cho Chu Uẩn Dương biết, bởi cậu hiểu Chu Uẩn Dương cũng chẳng có cách nào can thiệp được. Nói ra chỉ làm chủ nhân thêm phiền lòng.
Cậu chỉ hy vọng lúc Trương thị đánh mắng cậu, chủ nhân bận việc gì đó mà rời đi, như vậy hình ảnh chật vật của cậu sẽ không bị chủ nhân nhìn thấy. Cậu vẫn sẽ là một con thú cưng ngoan ngoãn, hoàn hảo trong mắt ngài ấy.
"Tuy Hồ Chiêu Đệ đáng thương thật, nhưng đó không phải là lý do để em tùy tiện tha thứ cho cô ấy. Làm sai thì phải bồi thường. Nếu cô ấy đã nói sẽ trả gấp đôi cho em, thì em cứ nhận lấy."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!