Chương 11: (Vô Đề)

Đối mặt với vấn đề này, Mạnh Khê không biết phải trả lời ra sao. Bản thân cậu cũng chỉ là một ca nhi chưa xuất giá, nhưng trong lòng lại vô cùng đồng cảm với hoàn cảnh của Hồ Chiêu Đệ, cậu tự nhủ sau này có cơ hội sẽ thường xuyên ghé thăm nàng.

Hai người đang trò chuyện thì cánh cửa phòng bất ngờ bật mở. Tiếng trẻ con khóc ré lên vang vọng khắp căn phòng, mẹ chồng của Hồ Chiêu Đệ bế một cái tã lót đi vào, giọng hằn học nói với nàng: "Đến giờ cho bú rồi."

Hồ Chiêu Đệ vội vàng cúi đầu, đón lấy đứa bé đang gào khóc đòi ăn. Đột nhiên tay nàng bủn rủn, suýt chút nữa làm rơi đứa bé xuống đất, may mà Mạnh Khê đứng gần đó nhanh tay đỡ lấy.

Nhưng cũng chính vì cái đỡ tay vội vàng ấy mà tã lót của đứa bé bị kéo lệch sang một bên, để lộ lớp tã vải bên trong. Hoa văn và chất liệu của nó giống hệt như nửa thất vải mà Mạnh Khê định đến lấy về.

"Tấm vải này…"

Trong khoảnh khắc nhìn thấy tấm vải, Mạnh Khê như ngừng thở. Cậu ngẩng phắt đầu lên nhìn Hồ Chiêu Đệ đầy nghi hoặc, nhưng trong lòng vẫn cố vớt vát một tia hy vọng mong manh rằng đó chỉ là một loại vải có vẻ ngoài tương tự.

Hồ Chiêu Đệ còn chưa kịp mở miệng thì bà mẹ chồng đứng bên cạnh đã bắt đầu chửi bới om sòm.

"Đúng là đồ vô dụng! Nếu làm cháu đích tôn của tao ngã ra đấy thì tao bán sống mày cho mẹ mìn, lấy tiền cưới cho thằng Thư một con vợ khác mắn đẻ hơn, biết điều đấy!"

"Mẹ… mẹ ơi, lần sau con sẽ cẩn thận hơn, mẹ đừng bán con, Tiểu Bảo còn nhỏ dại lắm, nó không thể không có mẹ được!"

Hồ Chiêu Đệ sợ hãi tột độ trước lời đe dọa của bà mẹ chồng, vội vàng van xin rối rít.

Dường như cả hai người họ đều cố tình lờ đi sự hiện diện của Mạnh Khê, chẳng ai để ý đến sắc mặt tái nhợt khó coi của cậu lúc này.

Mạnh Khê hít một hơi thật sâu, cố nén sự hoảng loạn trong lòng, tự trấn an bản thân rằng có lẽ mọi chuyện không tồi tệ đến thế. Dù sao nhà họ Hà cũng đâu đến nỗi túng thiếu, chắc họ sẽ chẳng tham lam nửa thất vải cũ kỹ của cậu đâu.

"Đại nương, xin người bớt giận. Chiêu Đệ chắc không cố ý đâu ạ. À đúng rồi, Chiêu Đệ, ta đến đây là để xin lại nửa thất vải lần trước nhờ ngươi giữ hộ. Ta cũng đến tuổi rồi, sắp tới định đi xem mắt nên muốn dùng chỗ vải đó may một bộ quần áo tươm tất."

Vừa nói, Mạnh Khê vừa nhìn chằm chằm vào Hồ Chiêu Đệ với ánh mắt dò xét, hy vọng tìm được câu trả lời từ biểu cảm trên gương mặt nàng. Tiếc thay, ánh mắt nàng cứ đảo qua đảo lại, lảng tránh cái nhìn của cậu. Thấy vậy, lòng Mạnh Khê đã lạnh đi một nửa.

"Vải vóc gì? Con Chiêu Đệ làm gì có vải nào? Từ lúc nó bước chân vào cái nhà này, từ đầu đến chân nó, cái gì mà chẳng là của nhà họ Hà chúng tao?"

Bà mẹ chồng cất giọng chua ngoa, chẳng nể nang gì, khiến Hồ Chiêu Đệ sượng trân, khuôn mặt vàng vọt thoáng chốc ửng đỏ vì xấu hổ.

Trước đây, vì muốn giữ chút thể diện trước mặt Mạnh Khê nên mỗi lần cậu đến thăm, nàng đều cố gắng sửa soạn gọn gàng, tất nhiên là Mạnh Khê chẳng thể nhận ra điều gì bất thường.

Còn nửa thất vải Mạnh Khê gửi gắm, theo thời gian trôi đi, nàng cũng dần coi nó như của riêng mình.

Ban đầu Hồ Chiêu Đệ cũng không có ý định đụng đến thất vải đó. Nhưng một năm rồi hai năm trôi qua, Mạnh Khê mãi chẳng đến lấy. Thế là nàng nảy sinh ý định dùng tạm một ít, định bụng sau này Mạnh Khê đến đòi thì sẽ bù lại cho cậu.

Nhưng lòng tham con người là cái hố sâu không đáy. Ban đầu có thể chỉ là nửa thước, rồi một thước, hai thước… Cho đến lần sinh nở này, trong nhà trở tay không kịp, Hồ Chiêu Đệ túng quá hóa liều, đem nốt phần vải còn lại cắt ra làm tã lót cho con.

Dù đã qua nhiều năm nhưng chất vải vẫn mềm mại như mới, đủ thấy năm xưa mẹ Mạnh Khê đã dành cho cậu loại vải tốt hơn hẳn vải thường dân dùng để tập tành may vá. Bởi lẽ thêu thùa là nghề tinh xảo, nếu ngay từ đầu dùng vải thô ráp rẻ tiền làm hỏng cảm giác tay thì sau này khó mà học thành nghề được.

"Chính là tấm vải đang quấn làm tã cho cháu bé đấy ạ. Hoa văn và kiểu dáng đó chắc chắn là nửa thất vải con nhờ Chiêu Đệ giữ hộ. Có phải bác tranh thủ lúc Chiêu Đệ ở cữ không để ý nên lấy ra dùng không?"

Lúc này Mạnh Khê vẫn còn muốn giữ chút tình nghĩa với Hồ Chiêu Đệ, không muốn trách cứ nàng. Dù sao nàng cũng vừa mới sinh con, hoàn cảnh lại đáng thương, nên cậu thà tin rằng do bà mẹ chồng tự tiện lấy dùng lúc nàng sơ ý.

"Tấm vải đó chẳng phải là của hồi môn con Chiêu Đệ mang về sao? Tao thấy nó dùng bao nhiêu lần rồi. Hơn nữa, chính tay nó lôi ra làm tã cho cháu đích tôn của tao đấy chứ, liên quan gì đến tao?"

Bà mẹ chồng vốn chẳng phải dạng vừa, thấy Mạnh Khê dám nghi ngờ mình liền chối bay chối biến.

"Mày muốn tìm thì đi tìm con Chiêu Đệ mà hỏi. Đừng tưởng mang mấy mớ rau héo với hũ dưa muối đến đây là được quyền chỉ tay năm ngón trong nhà tao."

Nếu không vì muốn cháu đích tôn có sữa mẹ mà bú, bà ta đời nào chịu nuôi Hồ Chiêu Đệ, cái loại gà mái mãi mấy năm mới đẻ được một trứng. Mấy cô con dâu nhà khác gả cùng đợt với nàng ta, giờ người ta đã con bồng con bế hai ba đứa rồi, đằng này nàng ta tốn bao công sức mới nặn ra được một mụn con trai độc đinh, đúng là vô dụng.

Từng lời bà ta nói ra đều chứa đầy sự bất mãn với con dâu, quả thực còn cay nghiệt hơn cả mấy bà mẹ chồng bình thường nhiều.

"Chiêu Đệ, ngươi… ngươi không có gì để giải thích sao?"

Mạnh Khê quay sang nhìn Hồ Chiêu Đệ đang cho con bú. Dù nàng có cố che giấu thế nào, Mạnh Khê vẫn nhìn thấu vẻ chột dạ hiện rõ mồn một trên gương mặt ấy.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!