Chương 1: (Vô Đề)

Ngày 10 tháng 9 là ngàynhập học của tân sinh viên Đại học S, một trong những trường đại học hàng đầu tại thành phố A.

Cái nắng hè gay gắt nung đốt mặt đất nóng rực. Trên sân vận động rộng lớn của trường, từng hàng lều đỏ dựng lên san sát, sẵn sàng đón chào lứa sinh viên mới.

Chu Uẩn Dương hiện là sinh viên năm hai, dĩ nhiên không thoát khỏi kiếp nạn này. Hắn bị thằng bạn cùng phòng trong Hội sinh viên lôi đi làm c* li hỗ trợ đón tiếp.

Ngồi trong cái lều bí bách đến khó thở, dù có cái quạt con cóc vù vù bên cạnh cũng chẳng xua đi nổi chút hơi nóng nào.

"Ái chà, Dương ca nhà mình sao thế kia? Ngồi đây cả buổi sáng mà mặt cứ hầm hầm, bộ không tia được tiểu học đệ nào tươi xanh mơn mởn à?"

Người lên tiếng là Triệu Minh – một thằng bạn cùng phòng khác của Chu Uẩn Dương. Tên này vừa giúp một em gái khóa dưới chuyển hành lý đi, lúc quay lại thì mồ hôi nhễ nhại đầy đầu.

Chu Uẩn Dương nghe vậy liền nhướng mày, vớ ngay chai nước ném thẳng vào mặt nó.

"Cút đi, ông đây không có cái tâm tư đen tối như ai kia, chuyên đi lừa tình mấy em tân sinh viên ngây thơ chưa trải sự đời."

Triệu Minh phản xạ cực nhanh, chụp gọn chai nước đang bay tới, mở nắp uống một nửa, nửa còn lại dội thẳng lên đầu cho mát.

"Phê!"

Triệu Minh vừa dội nước vừa lắc đầu như chó con rũ lông, bọt nước bắn tung toé khiến Chu Uẩn Dương và Phùng Tĩnh ngồi đối diện lãnh đủ.

Nói đến cũng khéo, trường đại học của họ tuy là trường trăm năm tuổi nhưng cơ sở vật chất cực xịn, thậm chí còn mới xây thêm mấy tòa chung cư ký túc xá. 

Chu Uẩn Dương năm ngoái nhập học may mắn được phân vào phòng ký túc xá bốn người mới toanh này.

Ngoài Triệu Minh cũng là dân thể thao giống hắn, hai người còn lại là dân mọt sách chính hiệu thi tuyển vào. 

Một là Phùng Tĩnh – người lôi hắn đi hỗ trợ hôm nay, hiện đang làm trong Ban đối ngoại Hội sinh viên; người còn lại là Trang Hành, dân IT, giờ này chắc vẫn đang ngủ bù trong phòng.

"Thằng quỷ, mày còn dám nói tao à? Ai là người mới vào đại học đã bị lừa tình tám trăm bận? Nếu không phải tao lắm mồm hỏi một câu "đã chốt quan hệ chưa", thì giờ này mày vẫn lẽo đẽo theo sau làm chó l**m cho người ta rồi."

Cái mồm Triệu Minh mà khịa người thì thôi rồi, nếu ngày xưa không đi theo nghiệp thể thao, chắc chắn đội tuyển biện luận của trường phải có một suất cho nó.

Chu Uẩn Dương ngoại hình không tệ, cao gần mét chín, da màu lúa mạch khỏe khoắn, gương mặt góc cạnh nam tính. Kiểu người như hắn mà đăng ảnh lên mạng chắc chắn sẽ được tôn sùng là cực phẩm trai thể thao da ngăm.

Nhưng đời không như mơ, Chu Uẩn Dương ở ngoài đời lại ế chỏng chơ. Lý do là vì hắn có đôi mắt quá hung dữ, lúc không cười trông đằng đằng sát khí như sói hoang, cảm giác giây sau là nắm đấm bay tới nơi. 

Kiểu trai thể thao này chỉ thích hợp để ngắm từ xa, chứ yêu đương thì áp lực quá lớn.

Hồi mới vào phòng, ba người kia còn tưởng hắn là dân anh chị xã hội đen hoặc đấu võ chui, chẳng ai dám bắt chuyện. Quen rồi mới biết, Chu Uẩn Dương lại là một thiếu gia phú nhị đại ngầm, mấy tòa chung cư mới xây của trường cũng có phần gia đình hắn đóng góp.

Gia giáo nhà họ Chu rất nghiêm, hồi cấp ba dù muốn yêu đương nhưng hắn chẳng dám ho he gì. Mãi đến khi lên đại học, được đại ca bật đèn xanh, hắn mới rục rịch tính chuyện tìm bạn trai.

Vào đại học, hắn hăng hái tham gia đủ loại hoạt động để quảng bá hình ảnh bản thân. Không phụ công sức, chưa đầy ba tháng đã có một tá đàn em thanh tú kết bạn WeChat, Chu Uẩn Dương trả lời tin nhắn có khi phải mất nửa ngày trời.

Thấy cứ thế này không ổn, cuối cùng hắn quyết định tìm hiểu một cậu sinh viên Mỹ thuật tính tình dịu dàng, hợp gu thẩm mỹ. Kết quả, sau một tháng, khi hắn hớn hở chuẩn bị tiệc sinh nhật bất ngờ cho người ta thì phát hiện cậu kia đã nhận lời yêu một thiếu gia khác.

Mối tình đầu, chết yểu.

Lần thứ hai, là một cậu đàn em khóa dưới chủ động theo đuổi hắn rầm rộ. Hắn nghĩ lần này được người ta tán, chắc sẽ không xui như lần trước. Ai ngờ mới nhận lời chưa bao lâu, cậu em kia đã bóng gió rủ đi khách sạn.

Đừng nhìn bề ngoài Chu Uẩn Dương như tra nam một ngày yêu ba người, một đêm cân năm người, thực chất cốt tủy hắn lại là trai ngoan truyền thống cực kỳ bảo thủ.

Nhà họ Chu gia học sâu xa, cha Chu là người lớn trong nhà, từ nhỏ đến nay lời nói và việc làm đều mẫu mực, mưa dầm thấm đất nên hắn và anh trai Chu Yến Thanh đều nhớ kỹ chặt chẽ.

Thế nên hắn từ chối ngay, tình cảm chưa đến đâu sao mà lên giường được.

Nhiều lần như thế, cậu em kia đòi chia tay thẳng thừng. Lý do là hàng ngon mà chỉ để ngắm không được ăn, thà mua cái máy rung tự động còn sướng hơn, cái đó còn chỉnh nhiệt độ được nữa.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!