Tiếng gõ cửa "cốc cốc" bất ngờ vang lên. Tô Khốn ngẩng đầu đáp một tiếng "Đến ngay đây", rồi kéo khóa cái túi cuối cùng lại, xách nó đến bên cửa, đặt cùng với hai chiếc vali du lịch và một túi vải đựng chăn màn, sau đó xoay tay nắm, mở cửa ra.
Cửa vừa hé, Cảnh Tử Mặc đứng ngoài đã đảo mắt nhìn quanh phòng khách một lượt, nói: "Chuyển xong hết rồi à? Cũng nhanh phết…"
Hạng Qua đứng phía sau cậu mỉm cười, giơ chùm chìa khóa trong tay lên lắc lắc trước mặt Tô Khốn: "Tài xế đến báo danh đây."
Tô Khốn ngạc nhiên nhìn đồng hồ treo tường: "Sao hai người tới sớm thế?"
Cảnh Tử Mặc nhướng mày, vừa theo Hạng Qua vào phòng vừa nói: "Mày tưởng ai cũng như mày chắc, cứ đến kỳ nghỉ là lăn trên giường đến tận trưa mới chịu dậy à? Hơn nữa, bố mẹ tao dậy từ năm sáu giờ sáng lo nấu nướng, hai đứa tao cũng đâu thể mặt dày nằm lì mãi không dậy được."
Lại một mùa hè nữa trôi qua, cũng gần tròn một năm kể từ khi Cố Diễm và Tô Khốn hóa giải hiểu lầm, vượt qua mọi ranh giới, chính thức bắt đầu gắn bó với nhau.
Trong gần một năm ấy, đã có không ít chuyện xảy ra. Ví dụ như căn nhà mới của Tô Khốn cuối cùng đã hoàn thiện, mùi sơn cũng đã phai, giờ chỉ còn đợi cậu và Cố Diễm xách đồ vào ở; Lại như tên "họa thủy" Cảnh Tử Mặc rốt cuộc cũng bị Hạng Qua "thu phục", hai người thỉnh thoảng sẽ về thành phố Lê một chuyến, ghé qua nhà bố mẹ của Cảnh Tử Mặc.
Ba Cảnh là một người cứng đầu cứng cổ, tính khí khó chiều. Mặc cho mẹ Cảnh mềm lòng đứng ra xin xỏ, ông vẫn kiên quyết mấy lần đóng cửa không cho con trai và "con rể" bước vào.
Nhưng Hạng Qua vốn là người lăn lộn trong thương trường bao năm, loại người nào cũng từng gặp, đôi khi tính khí còn khó hơn ba Cảnh nhiều. Không rõ anh dùng chiêu gì, cũng chẳng biết sau đó làm những gì, chỉ biết rằng vào lần thứ tám họ đến gõ cửa vào hai tháng trước, ba Cảnh cuối cùng cũng chịu mở cửa.
Tuy đã nhượng bộ, nhưng ba Cảnh vẫn giữ gương mặt lạnh tanh. Nhưng việc ngoài dự tính của ông là con trai và "con rể" mặt dày mày dạn này rất biết cách lấy lòng. Khi đã là cha mẹ, sao có thể nhẫn tâm nhìn con mình cứ lang bạt bên ngoài? Thấy Cảnh Tử Mặc khó chịu, vợ chồng ông cũng đau lòng.
Một khi đã cố gắng chấp nhận "con trai mình thích đàn ông, lại còn dắt người về nhà", ba Cảnh cũng nhanh chóng nghĩ thông suốt. Thêm vào đó, mẹ Cảnh còn nói: "Tiểu Hạng là đứa rất đàng hoàng, cứ coi như mình có thêm một đứa con trai", thế là hai ông bà hoàn toàn chấp nhận mối quan hệ giữa Cảnh Tử Mặc và Hạng Qua. Chỉ sau hai tháng, ba Cảnh không những không làm mặt lạnh nữa, mà mỗi khi hai đứa về nghỉ, còn chủ động kéo vợ dậy sớm nấu nướng mỗi khi họ về nhà.
Lần này họ quay lại, vừa hay nghe nói Tô Khốn chuẩn bị chuyển nhà, thế là Hạng Qua xung phong làm tài xế, lái xe từ thành phố H đến, cùng Cảnh Tử Mặc giúp Tô Khốn dọn đồ sang nhà mới.
Mà nói là dọn nhà, thật ra Tô Khốn cũng chẳng còn bao nhiêu đồ để dọn.
Vì căn nhà mới nằm gần trường đại học S, nên từ khi sửa sang xong, cậu và Cố Diễm đã sớm "dọn kiểu ốc sên", chia làm vài lần đưa từng món lớn qua đó. Bây giờ chỉ còn lại mấy món lặt vặt dùng hằng ngày. Có tài xế là Hạng Qua giúp, chỉ chạy một chuyến là xong xuôi.
"Anh mặt đơ nhà mày đâu rồi?" Cảnh Tử Mặc ngó nghiêng xung quanh, chẳng thấy bóng dáng Cố Diễm đâu.
Tô Khốn nghiến răng ken két: "Mới sáng sớm còn đang ngủ thì bị nhóm đại sư gọi điện giật đi rồi, nghe nói khu Thanh Tú ở phía tây có vụ gì đó khá rắc rối."
"Thế bọn mình có cần đợi không?"
"Không cần đâu." Tô Khốn phẩy tay: "Anh ấy bảo tao đợi anh về rồi dọn đồ, nhưng ông đây đâu có cụt tay. Nhìn xem, một tiếng là dọn xong hết, đóng gói gọn gàng, năng suất khỏi bàn. Bọn mình cứ đi trước đi, đến nơi rồi tao gọi cho ảnh."
"Cũng được." Hạng Qua nói xong thì xách hai cái vali lên, vừa đi ra cửa vừa nói: "Vậy thì xuống thôi."
Ba người cùng nhau đem hành lý để vào cốp xe. Cảnh Tử Mặc bình thường hay ngồi ghế phụ, lần này xuống hàng ghế sau ngồi cùng Tô Khốn.
So với nhịp sống vội vã ở thành phố H, nhịp sống tại thành phố Lê chậm rãi và thong dong hơn nhiều. Ngay cả Hạng Qua vốn quen với sự tấp nập cũng chầm chậm theo nhịp xe trôi đi giữa dòng đường.
Hai bên đường là hàng cây long não không biết đã trồng bao nhiêu năm, tán cây rậm rạp, lá lớn như bàn tay xếp chồng lên nhau che gần nửa bầu trời. Nắng sớm dịu nhẹ len qua kẽ lá, rải ánh vàng xuống xe.
Tuy không khí ngoài xe nhẹ nhàng trong trẻo là thế, nhưng hai người ngồi hàng ghế sau lại đang bàn về một vấn đề chẳng nhẹ nhàng chút nào.
"Tìm được người thuê mới chưa?" Cảnh Tử Mặc hỏi Tô Khốn. Dù gì thì cậu cũng liên hệ với chủ nhà nhiều hơn.
"Tìm được rồi, là một sinh viên mới tốt nghiệp chưa bao lâu, nghe nói ký túc xá không cho ở nữa, đành phải tìm chỗ khác. Giá thuê nhà vẫn rất rẻ, vị trí bên này cũng tiện đi lại, đúng chuẩn kiểu học sinh hoặc người mới ra trường nhắm đến."
Cảnh Tử Mặc gật đầu: "Ừ, hồi đó giá thuê anh ấy đưa bọn mình cũng thấp."
Tô Khốn làm ra vẻ huyền bí, giơ một ngón tay ra lắc lắc: "Thực ra giá thuê của chủ nhà đại nhân là tùy tâm trạng. Nghe nói nếu là sinh viên thì được thuê với mức giá thấp hơn hẳn mấy nhà xung quanh, nhưng gặp người bình thường thì giá lại cao ngang bằng. Chuyện này tao nghe cụ bà cây long não tám nhảm mới biết."
"Tại sao?" Cảnh Tử Mặc khó hiểu: "Thấy sinh viên hay người mới ra trường không có tiền à? Nhưng mà tao thấy mấy người từng thuê nhà cũng toàn là kiểu như thế. Lẽ nào anh ta sợ cầm tiền bỏng tay?"
"Đồ đầu gỗ không hiểu phong tình!" Tô Khốn bĩu môi: "Anh ta thích thư sinh, nên nhìn thấy sinh viên là thuận mắt."
Cảnh Tử Mặc: "……" Đây thật sự gọi là "phong tình" chứ không phải đầu óc có bệnh hả?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!