Tô Khốn vòng tay qua cổ Cố Diễm, ý thức vốn đã không mấy minh mẫn giờ đây càng trở nên hỗn độn hơn trong nụ hôn sâu, môi lưỡi quấn quýt.
Trạng thái của Cố Diễm bây giờ đã tốt hơn rất nhiều so với lúc anh vừa hóa thành thực thể. Toàn thân anh không còn lạnh buốt, nhiệt độ cơ thể chỉ hơi thấp hơn người bình thường một chút. Sự khác biệt gần như không đáng kể này lại tạo nên cảm giác khác biệt lớn đối với Tô Khốn đang sốt.
Cậu chỉ cảm thấy nóng ran từ trong ra ngoài như sắp bốc hỏa, và nhiệt độ cơ thể của Cố Diễm vừa vặn xoa dịu cảm giác khô nóng đó. Khiến cậu không kìm được muốn gần hơn nữa. Nhưng quần áo cứ vướng víu, chăn lại ngăn cách, khiến cậu không thể chạm vào, không thể sờ thấy. Môi lưỡi quấn quýt không đủ, má kề má cũng không đủ, cổ chạm cổ vẫn không đủ…
Đang trong nụ hôn, Tô Khốn bị cái cảm giác cầu mà không được này làm cho có chút bồn chồn, vì vậy cậu ôm chặt Cố Diễm, hơi thở vốn đã nặng nề vì sốt cũng trở nên gấp gáp hơn…
Cuối cùng cậu không kìm được bắt đầu kéo áo Cố Diễm, nhíu mày, dán môi vào môi Cố Diễm, vừa th* d*c vừa nói: "…Cởi ra."
Cố Diễm cho rằng Tô Khốn vì bị bệnh nên tính tình có chút giống trẻ con, vì thế nên cứ quấn lấy anh mà làm nũng, lúc thì l**m chỗ này, lúc thì cắn chỗ kia, hôn một cách vô thức. Vì vậy nụ hôn của anh mang tính an ủi, muốn dỗ Tô Khốn ngủ ngoan một giấc. Nào ngờ hành động hiện tại của Tô Khốn rõ ràng đã không còn đơn thuần là đùa nghịch nữa rồi.
Hơi đau đầu nhìn tình trạng hiện tại của Tô Khốn, Cố Diễm khẽ vỗ vào lưng dưới của cậu, nói: "Em vẫn còn đang sốt."
Nào ngờ Tô Khốn như không nghe thấy, cậu dùng chóp mũi cọ vào cằm anh, th* d*c, lại còn kéo tay Cố Diễm đang đặt ở sau eo cậu ra phía trước, rồi luồn vào trong vạt áo.
Chạm vào làn da nóng bỏng đó, Cố Diễm ngẩn người trong chốc lát, rồi đột ngột rụt tay lại, chỉnh lại ngay ngắn vạt áo cho cậu, nói: "Ngủ một giấc trước đi, nghe lời."
Giọng điệu của anh dường như vẫn bình tĩnh như thường, nhưng thanh âm lại có chút căng thẳng.
"Nóng, khó chịu lắm…" Tô Khốn bị anh giữ chặt tay, không thể tiếp tục làm loạn, đành phải dừng lại, bực bội phàn nàn một câu. Cậu sốt đến nỗi cổ họng cũng hơi khàn, chất giọng khàn mềm mại, lại vì không còn chút sức lực nào, giọng nói nhỏ đến mức như thì thầm, âm cuối kéo dài ra một chút, hệt như tiếng r*n r* và thở dài, khiến ngón tay Cố Diễm khẽ động, vô thức nới lỏng.
Vừa thấy mình có thể cử động trở lại, Tô Khốn lại bắt đầu không an phận nữa. Cậu vừa kéo cúc áo của Cố Diễm, vừa dán môi vào môi Cố Diễm, nhờ khoảng trống tách môi ngắn ngủi mà thì thầm: "Anh… nhiệt độ cơ thể của anh… vừa đúng."
Cậu kéo áo Cố Diễm, rồi lại kéo áo mình, ngón tay từ vạt áo đã mở luồn vào, men theo những đường cơ bắp nhấp nhô, v**t v* lồng ngực vạm vỡ của Cố Diễm. Cậu chồm người về phía trước, áp sát vào lồng ngực anh.
Không được, vẫn chưa đủ…
Tô Khốn bắt đầu nôn nóng, cậu rời môi Cố Diễm, mở hé mắt nhìn Cố Diễm, vành mắt hơi đỏ hoe vì sốt, đôi con ngươi ẩn đầy sương, giọng điệu mang theo chút tủi thân nói: "Anh cũng động đi chứ…"
Cố đại tướng quân dù đối mặt với vạn quân áp sát vẫn vững như bàn thạch, giờ đây lại bị một câu nói nhẹ bẫng ấy phá tan định lực thành tro bụi.
Tô Khốn cảm thấy có một đôi bàn tay lớn túm lấy eo mình, trời đất quay cuồng.
Ý thức vốn đã có chút mơ hồ càng trở nên hỗn độn, cậu cảm thấy mình được ôm trọn vào một vòng tay, thân thể dán chặt không một kẽ hở. Cậu cảm thấy đôi môi hơi lạnh của Cố Diễm lướt qua cổ mình, những nụ hôn dễ chịu đến mức khiến người ta phải thở dài khoan khoái, di chuyển dần xuống ngực và bụng.
Chỗ nào đó đã c**ng c*ng bên dưới được bàn tay có chút chai sần v**t v*, ma sát, từng đợt kh*** c*m như thủy triều, dâng trào từ lòng bàn chân lên đến đỉnh đầu, nhấn chìm cậu đến nghẹt thở.
Không chỉ có vậy…
Cậu muốn không chỉ là vậy…
Tô Khốn ngửa đầu th* d*c một lúc, rồi không biết lấy đâu ra sức lực, chống tay lên vai Cố Diễm, sau đó lật người một cái, ngồi lên người Cố Diễm.
Cậu cảm thấy thần trí mình hồ đồ mất rồi, cậu nhận thức rõ từng hành động của mình, nhưng lại không thể kiểm soát. Cứ như thể bị một người khác điều khiển tay chân vậy.
Cho đến khi Cố Diễm tiến vào cơ thể cậu, cảm giác đau đớn sinh lý và kh*** c*m tinh thần hợp làm một, giao thoa lan tỏa, đôi mắt cậu từ đầu vẫn luôn lim dim, giờ mới mở ra hoàn toàn.
Cậu chống tay lên ngực Cố Diễm, từ từ nhấp hông, v*t c*ng theo động tác ấy từng chút một va chạm vào vách trong nóng rực, ma xát vào nơi khiến Tô Khốn không kìm được bật rên thành tiếng nhỏ.
Từ lúc cậu chủ động chuyển sang Cố Diễm chủ động, động tác mỗi lúc một nhanh hơn, lực đạo mỗi lúc một mạnh hơn…
Hai chân Tô Khốn mềm nhũn, cả người gục trên người Cố Diễm, không kiềm được tiếng th* d*c càng lúc càng gấp gáp. kh*** c*m không tìm thấy lối thoát cứ chất chồng, tràn đầy, hóa thành nước mắt sinh lý, bao phủ một lớp sương mờ trong mắt cậu, cơ thể cậu căng cứng, đầu ngón chân cũng co quắp lại.
Hai cơ thể cuộn chặt vào nhau kết cùng đã được giải toả, kèm theo tiếng nức nở của Tô Khốn…
***
Sáng hôm sau, Tô Khốn tỉnh dậy trong trạng thái đau lưng mỏi gối.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!