Chương 80: Bạch tuộc tám chân.

Mọi chuyện đã giải quyết xong xuôi, mọi người cũng không nán lại thành phố H lâu. Chỉ nghỉ một đêm ở khách sạn do Hạng Qua sắp xếp rồi mạnh ai nấy đều tản đi.

Đại sư kéo theo cái bao tải to, mang cả Thạch Đầu, cưỡi Thạch Lựu trở về đạo quán Hoài Ẩn. Dù sao sư đệ của ông cũng chẳng phải đèn cạn dầu, xử lý càng sớm càng bớt phiền phức, tránh đêm dài lắm mộng. Mặc Bảo có một phòng riêng ở đạo quán, cũng quay về cùng đại sư, y nói rằng lần này tiếp xúc quá nhiều lệ quỷ, cần thanh tu điều dưỡng một thời gian, xua tan âm khí trên người.

Chủ nhà cũng rời đi cùng ba "người thân thiết" của anh. Lúc đi, anh trông có vẻ như đang mang tâm sự nặng nề, chắc đang tính làm sao để "hợp nhất" được Thạch An. Còn ba người kia thì cứ tươi cười thong dong đi theo sau, chẳng có vẻ gì là lo lắng, cứ để mặc anh bị xoay như chong chóng.

Cụ bà tinh linh cây long não thì than mình già yếu, lần này hao tổn quá nhiều sức lực, nên định tìm một khu rừng linh khí dồi dào ở đâu đó để nghỉ ngơi mấy hôm, hấp thu tinh hoa trời đất.

Người rời đi muộn nhất chính là Cố Diễm và Tô Khốn. Tuy rằng thành phố Lê và H không xa lắm, đi lại cũng tiện, nhưng dù gì đã hơn một tháng chưa gặp Cảnh Tử Mặc, chẳng lẽ đến câu chuyện tử tế cũng chưa nói xong đã quay về. Nghĩ là nghĩ vậy, nhưng họ cũng không nán lại quá lâu, ngày mai là thứ Hai, Hạng Qua và Cảnh Tử Mặc còn phải đi làm, mà tiệm trà sữa của Tô Khốn cũng không thể mãi vắng chủ.

Dù chuyến đi thành phố H không mất nhiều ngày lắm, nhưng cả nhóm đều mệt rã rời. Người mệt thấy rõ nhất chính là Tô Khốn.

***

Hôm sau, cô em nhân viên trong tiệm trà sữa thấy Tô Khốn bước vào, cô sững sờ một hồi mới lên tiếng: "Quản lý, anh đi thành phố H thăm bạn hay đi bán máu thế? Sao mặt trắng bệch, quầng mắt thì xanh lè, đi đường mà như hồn bay phách lạc thế kia?"

Tô Khốn im lặng quay đầu: "……"

Mẹ nó, là vì bị đoạt xá còn mệt hơn cả bán máu được chưa?

Thể chất bẩm sinh của cậu vốn đã yếu ớt, lần này lại bị tên hôn quân kia hành hạ thêm một trận, dù thời gian chiếm dụng không dài, nhưng cũng đủ để cơ thể tổn hao không ít. Dù đại sư đã lập trận pháp định hồn, tiêu trừ uế khí, nhưng cậu vẫn cứ ủ rũ như cọng bún thiu.

Cố Diễm đương nhiên không thể để Tô Khốn tự mình chạy lanh quanh bên ngoài trong tình trạng này. Trước khi đến thành phố H, anh đã dọn sạch thành phố Lê một lượt, nhất thời cũng không có sự cố gì phát sinh, thế là anh quyết định không đi tuần tra nữa, ngày ngày bám lấy Tô Khốn không rời nửa bước, đề phòng cậu lại xảy ra chuyện gì bất trắc.

Vì cớ đó dẫn đến tình trạng cô em gái duy nhất trong tiệm trà sữa phải ở cùng hai người đàn ông cả ngày trong một không gian chẳng mấy rộng rãi. Mà khổ nỗi hai người đàn ông này, một thì tuấn tú sạch sẽ, một thì anh khí bức người khiến cô gái nhỏ cứ như biến thành quả cà chua biết đi.

Lần đầu thấy Cố Diễm, cô nàng từng hỏi Tô Khốn: "Quản lý ơi, anh đẹp trai này là ai thế ạ?"

Tô Khốn trả lời lập lờ: "Ờm… Bạn anh đấy, em xem anh ta như phó quản lý cũng được."

Lúc ấy cô gái ngây thơ tin thật. Nhưng sau khi nhiều lần chứng kiến những pha tình tứ chói muốn mù mắt giữa quản lý và "phó quản lý", cô đành âm thầm quay đầu đi, tự giễu: Mình ngu đến cỡ nào mới tin hai ông thần này chỉ là bạn bè bình thường…

Tuy vậy, cô em nhân viên vẫn là người rất rõ ràng. Cô cảm thấy khi chưa có chứng cứ xác thực thì không thể tùy tiện gán cho người ta cái mũ "cặp đôi".

Thế là cô âm thầm xác định khả năng "quản lý và phó quản lý là một đôi" ở mức 99%, đồng thời chắc chắn thêm 99% rằng quản lý là người bị "đè". Cá một quả dưa leo kèm một ly trà sữa!

Thế nhưng, suy nghĩ này của cô đã thay đổi chỉ vài ngày sau đó.

Tối hôm ấy, sau khi tắt máy tính và chuẩn bị leo lên giường ngủ, điện thoại trên bàn bất ngờ đổ chuông. Cô lật chăn bước xuống giường xem thì thấy hai chữ "Quản lý" nhảy nhót trên màn hình.

Tô Khốn vốn là người vừa hiền lành vừa dễ gần, nên cô thường nói chuyện với cậu khá thoải mái, chẳng cần giữ ý gì. Vừa nhấc máy, cô đã cười cợt: "Quản lý à, quá giờ làm rồi đó nha~ Có gì sai vặt thì phải trả thêm tiền đấy!"

Ai ngờ đầu dây bên kia lại không phải giọng của Tô Khốn mà là một giọng nói trầm thấp, khiến cô ngớ ra mấy giây, rồi lúng túng hỏi: "A… phó quản lý ạ? Có chuyện gì sao?"

"Mai cậu ấy không đến tiệm được, nói với cô một tiếng." Cố Diễm đi thẳng vào vấn đề.

Không cần hỏi cũng biết "cậu ấy" là ai. Nếu là Tô Khốn gọi điện, cô nhất định sẽ trêu cậu thêm chút: "Quản lý sao thế? Lại tìm cớ trốn việc hả…" Nhưng đối mặt với Cố Diễm thì cô không dám mạnh miệng như vậy.

Dù cô đã gặp Cố Diễm không ít lần, nhưng chỉ cần đứng trước mặt anh là ai cũng có chút rụt rè. Người đâu mà nghiêm túc ít cười, lại còn mang theo khí thế khiến người ta nghẹt thở. Chỉ có Tô Khốn là dám tự nhiên đến chọc ghẹo anh, thỉnh thoảng còn giơ tay bóp mặt Cố Diễm.

"Dạ, em biết rồi ạ." Cô vội đáp, định cúp máy. Nhưng chưa kịp dời điện thoại khỏi tai, cô chợt nghe bên kia vang lên một tiếng rên nhẹ mơ hồ của Tô Khốn.

Tiếng đó khiến cô gái nhỏ run tay một cái, rồi "cạch!" quả quyết dập máy.

Từ khoảnh khắc đó, hai cái 99% trước kia của cô chính thức nâng cấp lên 100% tròn trĩnh. Hai người này chắc chắn là một cặp, và quản lý nhất định là người nằm dưới. Cá nguyên một tiệm trà sữa cũng không sai được!

Thật ra, chuyện "âm thanh lạ trong điện thoại" lần này, Tô Khốn và Cố Diễm đều là nạn nhân bị hiểu lầm. Hai người họ hoàn toàn không làm mấy chuyện "cấm thiếu nhi" như cô em kia tưởng tượng.

Sự tình là sau nhiều ngày sức khỏe không ổn, cuối cùng Tô Khốn cũng phát sốt, nằm vùi trong chăn không dậy nổi, khe khẽ rên hừ hừ cả buổi. Cố Diễm tính đưa cậu đến bệnh viện, ai ngờ cậu lại giở trò vô lại, ôm chặt lấy tay anh, còn vắt nguyên cái đùi lên người anh, nằm ngay đơ không chịu buông.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!