Chương 79: Cái gọi là kiếp trước.

Sau một lúc lâu, Tô Khốn nhìn đại sư, lại nhìn Bạch Vô Thường, rồi hỏi: "Vậy… vậy tôi thực sự là ai?" Giọng cậu nghe có phần nôn nóng, nhưng âm cuối lại nhẹ bẫng, thoáng chút ngập ngừng.

Ngón tay trỏ trắng bệch, gầy guộc của Bạch Vô Thường điểm lên quyển sổ: "Cô nhi."

"Cô nhi?" Tô Khốn nhỏ giọng lặp lại: "… Tôi không có cha mẹ ư?"

"Có, nhưng theo ghi chép trong sổ này thì chưa đến hai tuổi cha mẹ ngươi đã mất cả rồi." Bạch Vô Thường dời mắt khỏi quyển sổ, ngẩng lên nhìn cậu: "Sao? Chẳng lẽ ngươi muốn tìm lại thân nhân trước kia của mình?"

Tô Khốn ngẩn người một lúc, dường như vẫn chưa hoàn toàn tỉnh hồn, hồi lâu sau mới lắc đầu: "Không, tôi chỉ hỏi vậy thôi."

Bạch Vô Thường gật đầu: "Chuyện đã qua thì cứ để nó qua, đừng cố chấp với quá khứ. Trên sổ này ngươi đã thay tên đổi mệnh, đây chính là con đường của ngươi về sau rồi, không cần nghĩ nhiều." Nói xong y cũng chẳng để tâm đến Tô Khốn nữa, mà quay sang hỏi chủ nhà: "Lũ quỷ thu được đâu?"

Đại sư lo lắng nhìn Tô Khốn một cái, rồi lấy ra một túi vải, đưa cho Bạch Vô Thường: "Toàn bộ đều ở trong này."

Còn một vài con khác thì… Bị một con quỷ "thùng cơm" nào đó nuốt mất rồi!

Bạch Vô Thường mở túi liếc sơ qua, nhướn mày, sau đó nửa cười nửa không nhìn qua Cố Diễm một cái, rồi lại buộc chặt miệng túi, nhã nhặn chắp tay với mọi người: "Đa tạ, nếu không còn chuyện gì khác thì ta xin đi trước–"

"À! Cái đó… chờ, chờ chút đã!" Tô Khốn như sực tỉnh từ cõi mộng, vội vàng mở miệng, nhưng lại không biết nên gọi Bạch Vô Thường thế nào, thành ra có chút lắp bắp luống cuống.

Bạch Vô Thường: "……Chuyện gì?"

Tô Khốn từ cổ áo lôi ra miếng ngọc bội đã theo cậu suốt hai mươi năm, hỏi y: "Đại sư nói miếng ngọc này hình như là của ngài… Thật vậy ạ?"

"Là của ta." Bạch Vô Thường mỉm cười, thậm chí còn chẳng buồn liếc nhìn, đã khẳng định ngay: "Vừa bước vào căn phòng này, ta đã cảm nhận được rồi."

"Vậy ngài không lấy lại sao?"

Bạch Vô Thường lắc đầu: "Không cần. Nói chính xác thì đây là thứ ta đeo suốt mấy chục năm khi còn ở nhân gian, sau vài lần trở về âm giới rồi quay lại dương gian không cẩn thận làm mất. Nhưng giờ ta cũng chẳng dùng đến nữa, ngươi cứ giữ lại đi."

"Miếng ngọc này có vẻ rất lợi hại, lúc mất ngài không đi tìm sao?" Tô Khốn khó hiểu.

"Đã mất thì có lý do để nó mất, đến lúc cần thì tự nhiên sẽ tìm lại được." Bạch Vô Thường chỉ về phía Tô Khốn: "Đây, chẳng phải ta đã tìm về được rồi sao?"

Tô Khốn: "……" Đám người này rốt cuộc là tiêu cực hay là tiêu sái vậy?!

"Hơn nữa, bản thân miếng ngọc này cũng chẳng có công dụng lớn." Bạch Vô Thường nói: "Nó chỉ có thể trừ tà tránh họa, an hồn định phách mà thôi, nhưng gặp phải lệ quỷ hung dữ đạo hạnh cao thì lại chẳng có tác dụng gì. Cứ xem như một cái bùa hộ mệnh nửa mùa là được."

Tô Khốn cầm miếng ngọc nhìn Cố Diễm rồi lại nhìn Bạch Vô Thường, nói: "Nhưng nó hình như còn có công dụng hút hồn nữa…"

Bạch Vô Thường sững người trong chốc lát, rồi phẩy tay: "À– Chắc là vì ta đã đeo nó mấy chục năm, khiến nó vô tình bị nhiễm chút đặc tính của Vô Thường."

"Đặc tính của Vô Thường?" Đây là lần đầu tiên Tô Khốn nghe đến cụm từ này, hai mắt tròn xoe ngơ ngác.

Cái này thì không cần Bạch Vô Thường giải thích, đại sư liền lên tiếng: "Tiểu Tô, chỗ này ngươi không hiểu chứ gì? Ngươi tưởng Vô Thường đi bắt hồn, dẫn hồn là phải tìm từng người một à? Thật ra căn bản không phải vậy đâu. Dĩ nhiên cũng có vài trường hợp đặc biệt là những kẻ không chịu luân hồi cần phải đuổi bắt, nhưng đại đa số linh hồn bình thường đều tự kéo đến. Vô Thường có một loại lực hút với hồn phách trong một phạm vi nhất định.

Giống như lửa và con thiêu thân vậy, hồn phách sẽ vô thức mà muốn đến gần họ, rồi bị họ dẫn xuống âm giới."

Bạch Vô Thường gật đầu: "Đại khái là như vậy."

Cố Diễm bên cạnh nghe xong, chợt nghĩ đến lần đầu tiên anh nhìn thấy Tô Khốn, khi ấy anh luôn cảm thấy trên người cậu có một luồng ấm áp khiến anh không kìm được mà muốn lại gần, thì ra là vì nguyên nhân này. Còn lý do tại sao những hồn phách khác bị miếng ngọc kia hút vào mà anh thì không, thứ nhất là vì lúc đó tuy anh không có tu vi nhưng vẫn có thể coi là một hung quỷ dữ tợn, thứ hai là bởi anh đã vô tình nuốt mảnh ngọc còn lại.

Thấy lần này bọn họ thật sự không còn chuyện gì nữa, Bạch Vô Thường mới phẩy tay ra hiệu mình đi trước. Chỉ là, ngay trước khi thân hình dần nhạt đi rồi biến mất, y còn ngoảnh đầu lại, hướng về phía Tô Khốn và Cố Diễm mỉm cười nói: "Chờ đến lúc các ngươi không cần dùng miếng ngọc đó nữa, nhớ trả lại cho ta."

"Ể?! Không phải ngài vừa bảo là thuận theo tự nhiên, làm mất cũng kệ à?"

"Đó là trong trường hợp đã làm mất rồi. Giờ biết rõ nó đang ở chỗ các ngươi, đương nhiên phải dặn một câu." Dứt lời, thân ảnh của Bạch Vô Thường cùng với giọng nói lạnh lẽo kia hoàn toàn tan biến vào hư không.

Chuyện muốn hỏi cũng hỏi xong rồi, lúc này Tô Khốn lại nhớ đến thân thế không thể nào ly kỳ hơn của mình, lập tức cảm thấy ỉu xìu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!