Từ lúc xuất hiện trước mặt mọi người, chủ nhà luôn phải chịu đủ các loại ánh mắt soi mói. Cuối cùng không nhịn được nữa, gân xanh bên thái dương anh giật giật hai cái, rồi dùng một giọng điệu tưởng như bình tĩnh nhưng cuồn cuộn sóng ngầm, nói ngắn gọn: "…Chuyện dài lắm."
Mọi người đồng loạt lộ ra biểu cảm "Bọn tôi hoàn toàn không ngại chuyện dài, rửa tai chờ nghe" tiếp tục dán mắt nhìn anh.
Chủ nhà đơ mặt đối diện với cả đám người một lúc, cuối cùng mở miệng, chất giọng đều đều, không ngắt nhịp, không lên xuống: "Được rồi, lúc tôi đem hồn của Thạch An nhốt vào cây Tùng không biết đã sai sót ở chỗ nào, dẫn đến việc hồn phách của y bị tách làm ba, cuối cùng thành ba người, chính là như vậy."
"Xin hỏi chư vị còn điều chi thắc mắc nữa không?!" Câu cuối gần như được chủ nhà nghiến qua kẽ răng.
Từ khi quen biết chủ nhà đến nay, Tô Khốn luôn thấy anh mang dáng vẻ lười biếng thờ ơ, dường như chẳng việc gì khiến anh để tâm, cảm xúc cũng hiếm khi thể hiện rõ. Đây có lẽ là lần đầu tiên Tô Khốn thấy anh như vậy. Từ khẩu khí và lời lẽ cho thấy anh đang cực kỳ bực mình, nhưng mặt khác, Tô Khốn cứ cảm thấy hình như trong lòng anh ta thật ra cũng… rất vui.
Tô Khốn luôn cho rằng kiểu người như chủ nhà, chỉ khi cực kỳ vui vẻ mới để lộ nhiều cảm xúc như thế. Nếu thật sự tâm trạng tệ, anh ta ngược lại sẽ càng lười biếng hơn, thậm chí còn chẳng buồn mở miệng. Qua việc này có thể thấy người tên Thạch An đó với anh quan trọng biết bao. Việc Thạch An sống lại khiến cả người anh sinh động hơn hẳn.
Trước kia tuy chủ nhà có vẻ dễ gần, nhưng Tô Khốn vẫn luôn giữ chừng mực khi đối mặt với anh. Nhưng lúc này, cậu không nhịn được mở miệng trêu chọc: "Vậy có phải sau này anh… Chấp ba luôn hả?!"
Cậu trưng vẻ mặt "em quỳ với anh luôn đấy" nhìn chủ nhà một lúc, rồi tiếp tục: "Nặng đô thật."
Chủ nhà nghĩ đầu mình chắc chắn bị sét đánh hỏng rồi mới ngốc đến mức ra tay phụ giúp Thạch An hoá hình, kết quả bị đám nhóc này trêu chọc thảm hại: "Chỉ là tạm thời thôi, đợi bọn họ ổn định lại, tôi sẽ nghĩ cách…"
Nói xong, hình như anh vẫn cảm thấy uất ức trong lòng, liền quay đầu lại, lạnh lùng liếc ba người đàn ông sau lưng một cái.
Tô Khốn nhớ từng nghe đại sư kể rằng người tên Thạch An này từng là một thư sinh. Mà từ xưa đến nay, hồ ly tinh và thư sinh luôn có một đoạn tình duyên chẳng thể nói rõ… Nhưng trường hợp của Chủ nhà thì đúng là hơi kỳ quái.
Tuy là thư sinh, nhưng Thạch An lại không hề yếu ớt như tưởng tượng, tóc đen búi gọn, ngũ quan tuấn tú, thần thái sáng sủa. May mà từ đầu đến cuối cả nhóm đều dùng bùa ẩn thân, nếu không ba người này đứng ở đâu cũng đủ khiến một đám người ngẩn ngơ há hốc miệng. Thảo nào một con hồ ly tinh ngàn năm như chủ nhà thương nhớ tận mấy đời.
Chủ nhà nhìn ba người một lúc, rồi mở miệng: "Hay là tôi chôn mấy người xuống đất, trồng lại lần nữa nhé?"
Ba người kia đều cao hơn Chủ nhà một chút, không rõ là do hồn phách chưa trọn vẹn hay nguyên nhân gì khác, từ lúc xuất hiện đến giờ vẫn chưa ai mở miệng, chỉ yên lặng nhìn chủ nhà bằng gương mặt giống nhau như đúc, biểu cảm bất đắc dĩ, rõ ràng viết hai chữ: Đừng loạn.
Chủ nhà: "……"
Mọi người xung quanh quay đi: "……" Quả là nghiệp chướng mà.
Có lẽ vì không muốn để hình tượng và địa vị của mình tiếp tục bị lung lay, chủ nhà liền chuyển đề tài, anh chỉ vào góc tường sau lưng mọi người, quay sang hỏi đại sư: "Ông định xử lý hắn thế nào?"
Lúc này Tô Khốn mới để ý ở góc tường có một bóng người, nhưng vì bị mọi người che khuất nên cậu nhìn không rõ.
Lòng hiếu kỳ trào dâng mãnh liệt, cậu liền kéo đại sư đang đứng cạnh giường sang một bên, cuối cùng cũng thấy rõ người đang co ro trong góc tường, người đó chính là người mà cậu từng gặp ở quán ăn tư nhân, sư đệ của đại sư – Thanh Nguyên.
Chỉ là lần này dáng vẻ của Thanh Nguyên có hơi thảm. Tay chân bị trói, trán còn bị dán một lá bùa, may vì bùa dán lệch nên Tô Khốn mới có thể thấy được mặt hắn.
Đại sư bị chủ nhà nhắc mới sực nhớ ra còn có đứa sư đệ, bèn lục trong túi vải nhỏ hệt như túi bảo bối của Doraemon, lôi ra một cái bao tải và cuộn dây thừng từng định dùng để trói Tô Khốn, gọi Mặc Bảo đến phụ một tay, nhét Thanh Nguyên vào bao tải. Sau đó lầm rầm niệm vài câu, cuộn dây tự động đậy, quấn quanh miệng bao rồi tự siết chặt lại.
Tô Khốn giật giật khóe miệng, liếc đại sư: "Lúc trước tôi định trói mình với Cố Diễm, chẳng phải ông bảo đây chỉ là dây thừng bình thường sao?!"
Đại sư vuốt râu: "Trói người thì được, trói quỷ thì không, nên vẫn là dây bình thường."
Tô Khốn: "…"
"À đúng rồi!" Nhìn thấy Thanh Nguyên, Tô Khốn chợt nhớ tới những gì Thạch Đầu và Cảnh Tử Mặc từng nói, liền nhìn cái bao tải kia với vẻ mặt phức tạp: "Đại sư, ông định mang ông ta về đạo quán Hoài Ẩn à?"
"Ừ, lão phu sẽ đưa nó về cho sư phụ xử lý." Nhắc đến chuyện này, đại sư liền nổi giận: "Làm ra chuyện như thế đúng là nghiệt đồ, không thể tha thứ!"
"Ừm…"
"Cái biểu cảm đó là sao?" Đại sư nhìn Tô Khốn, thắc mắc: "Đau bụng hả?"
Tô Khốn khó xử: "…Không, chỉ là nghĩ đến chuyện, mạng tôi coi như được hắn cứu một lần…"
"Hả?! Sao… sao cậu lại… " Đại sư bị câu nói của Tô Khốn làm chấn kinh, ngay cả chủ nhà cũng nhướng mày ngạc nhiên.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!