Gần cuối hè, thời tiết cũng bắt đầu se lạnh, sắp vào thu rồi, nhưng đám muỗi vẫn vo ve khắp nơi chưa chịu buông tha.
Tiểu khu mà Tô Khốn đang sống là khu nhà cũ, tường vách loang lổ xám xịt, ánh sáng trong hành lang cũng chẳng ra sao, tầng lầu không cao, mỗi toà nhà đều được bao quanh bởi những bồn cây. Mấy cụ già rảnh rỗi thường trồng đủ loại thực vật trong đó, từ cây ăn trái hoa cỏ lớn nhỏ, đến hành tỏi ớt… um tùm xanh mướt, nhìn qua đúng là mát mắt, nhưng cũng vì thế mà khu này nhiều muỗi hơn mấy chỗ khác rất nhiều.
Xui ở chỗ, thể chất của đồng chí Tô Khốn hút muỗi.
Cảnh Tử Mặc thường xuyên vắt chân ngồi lắc lư, hả hê vỗ vai Tô Khốn mà cảm khái: "Hồi ở nhà, muỗi chỉ bu lại mình tao, tao tưởng tao thảm nhất đời rồi. Ai ngờ sau khi dọn đến đây ở chung với mày, chẳng còn con muỗi nào nhớ đến tao nữa… Thể chất này, tinh thần này, làm ơn nhớ giữ gìn cho tốt nhé!"
Vậy nên mỗi khi đến mùa hè, Tô Khốn như lâm vào tình thế chiến đấu, luôn cảnh giác cao độ: Cửa lưới chống muỗi luôn đóng chặt, về nhà đóng cửa trước rồi mới bật đèn, để tránh ánh đèn dụ muỗi từ hành lang bay vào nhà.
Hôm nay cũng như thường lệ, cậu đẩy cửa bước vào, vừa cúi người đổi dép, tay với ra sau lưng đóng cửa lại.
Ánh đèn vàng vọt từ nhà hàng xóm ngoài hành lang bị che khuất sau cánh cửa, cả căn nhà bỗng chìm vào bóng đêm tĩnh mịch. Ánh sáng mờ nhạt của đèn đường rọi qua cửa sổ ban công, hắt bóng vật dụng linh tinh đặt ở ban công trải xuống nền nhà.
Đổi dép xong, Tô Khốn đứng thẳng người dậy, tháo túi đeo vai ra treo lên giá móc ở cửa, tay cậu vừa với tới công tắc đèn bỗng nghe thấy tiếng cửa lưới chống muỗi bị đẩy ra.
Cậu dừng tay định bật đèn, ngờ vực nhìn về phía ban công theo hướng phát ra âm thanh. Kết quả là nhìn thấy cánh cửa lưới chống muỗi ngoài cùng bị đẩy hẳn sang một bên, một bàn tay từ bên ngoài thò vào, nắm lấy khung cửa sổ.
Đệch–– ăn trộm hả?!
Tiểu khu này trước kia có một số người trẻ dư dả chút tiền sinh sống, nhưng mấy năm gần đây, đa số họ đều đã chuyển sang khu vực phía Nam thành phố Lê, chỗ đó có các khu đô thị mới. Hiện tại người sống ở đây phần lớn là các cụ già không muốn chuyển đi, hoặc những người trẻ như Tô Khốn, mới đi làm chưa lâu, tiền tích lũy còn ít, nên phải thuê nhà ở đây.
Nhiều năm trôi qua, nơi này gần như chưa từng nghe đến chuyện trộm cắp, bởi không có tên trộm nào dại dột mạo hiểm lẻn vào khu chung cư nghèo nàn này.
Vì thế nên Tô Khốn khi ra ngoài vẫn thường để mở cửa sổ ban công và bếp cho thoáng, chỉ để lại cửa lưới chống muỗi, suốt hai năm chưa từng gặp rắc rối gì, thế mà lần này giống như trúng số độc đắc, cậu lại đụng độ ngay một vụ đột nhập ngay khi bước vào nhà – đụng mặt trực tiếp luôn, khiến cậu nhất thời chẳng biết phải phản ứng thế nào.
Trong đầu cậu đang xoay nhanh các phương án: liệu có nên rút lui ngay ra ngoài để tránh va chạm hay là trốn tạm sau lưng ghế sofa rồi lén gọi 110?
Đúng lúc này, có một bóng người dùng tay bám vào khung cửa làm điểm tựa, nhẹ nhàng lật người nhảy vào bên trong, động tác cực kỳ nhanh nhẹn, cơ thể uyển chuyển như báo săn, cơ bắp dẻo dai mạnh mẽ. Khi người đó từ cửa sổ nhảy xuống, thậm chí còn không phát ra một chút tiếng động nào.
Tô Khốn: "……" Mẹ ơi–– Còn là cao thủ nữa! Giờ chạy còn kịp không?!
Tô Khốn vừa định quay người chuồn lẹ, thì người kia đã quay mặt lại, y đứng thẳng người dậy, trong nhà rất tối, vậy mà chỉ một cái liếc mắt đã nhìn thấy cậu.
Người đó đứng sững lại, mặt hướng về phía Tô Khốn, hỏi: "Sao tối rồi mới về?"
Giọng nói trầm như nước chảy, mang theo cảm giác lành lạnh, chất giọng so với lúc bị thu nhỏ nghe từ tính hơn nhiều, mỗi lần rót vào tai Tô Khốn đều khiến cậu cảm thấy như có một chiếc cọ nhỏ lướt dọc từ tai xuống cổ. Cảm giác đó lần này còn rõ rệt hơn, khiến tay cậu đang vịn vào tay nắm cửa đột nhiên mềm nhũn.
"…Cố Diễm?!" Tô Khốn ngu ngơ há miệng nhìn cái bóng cao lớn đang đứng trước ban công, thậm chí quên cả bật đèn, vẫn mềm oặt đưa tay ra sau lưng nắm chốt cửa, đầu óc hoàn toàn chưa xử lý kịp: "Anh về rồi! Ủa không đúng… Sao anh lại "bự" ra rồi?!"
Vừa dứt lời, cậu đã thấy bóng người cao lớn kia bước từ ban công vào phòng khách, tiến về phía mình…
Khoan đã! Sao lại bước đi? Không phải trước giờ toàn bay lơ lửng hả?!
Tô Khốn ngửa mặt nhìn người kia đến gần, còn chưa kịp hết thắc mắc, thì lại đớ người ra nữa.
Ban nãy khi ở ban công, Cố Diễm đứng ngược sáng nên cậu chỉ thấy dáng người đại khái, hoàn toàn không nhìn rõ mặt mũi tóc tai. Chỉ khi đến gần, ánh sáng ngoài ban công mới lờ mờ soi lên sườn mặt anh, khiến đường nét gương mặt anh thêm sâu và sắc – lông mày, sống mũi đều nổi bật rõ ràng. Mấy cái đó không có gì lạ, nhưng…
Cái đầu tóc ngắn đang khẽ lay động trong gió kia là sao?!
"Thảo nào lúc đầu tôi không nhận ra, còn tưởng ăn trộm trèo vào nhà!" Tô Khốn trợn mắt, ngước lên nhìn mái tóc mới của Cố Diễm, không nhịn được vươn tay định sờ thử: "Anh đánh quái ở thị trấn bên cạnh, tiện thể cắt tóc luôn hả?"
Cố Diễm dường như có chút khó chịu với chuyện tóc tai, nghe Tô Khốn hỏi tới thì cau mày, đáp: "Đương nhiên không phải tôi cắt, "thân thể tóc da là của cha mẹ", sao có thể tùy tiện cắt xén tổn hại?"
Tô Khốn – người đã "tổn hại" hơn hai mươi năm: "……"
Cái tay lưỡng lự trong không trung của cậu quyết liệt ụp thẳng xuống đầu Cố Diễm, vò hai cái rõ mạnh: "Anh trai à, đây là thế giới khác rồi! Tôi lớn từng này tuổi, đếm trên đầu ngón tay mới thấy được vài ông để tóc dài, mười ông thì hết chín ông là nghệ sĩ trên tivi, còn lại một ông chính là đồng chí Mặc Bảo của các anh đấy!"
Cố Diễm bắt lấy bàn tay đang làm loạn, kéo xuống khỏi đầu mình, nói: "Còn có tôi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!