Chương 49: Bị lừa đá.

Tô Khốn nhìn trừng trừng vào bà lão và đại sư, nhưng hai người kia thì cứ hết nhìn đông lại ngó tây, hết nghiên cứu trần nhà lại nghiên cứu sàn nhà, sống chết không chịu nhìn cậu. Rõ ràng là biết gì đó nhưng không chịu nói, khiến trong lòng Tô Khốn ngứa ngáy như có móng mèo cào, khó chịu vô cùng.

Cố tình câu kéo sự tò mò của người ta mà lại không cho đáp án, thật quá đáng. Đúng là kiểu đào hố mà không chịu lấp!

Tô Khốn bực dọc trừng mắt, quay đầu nhìn chằm chằm vào đồng chí Mặc Bảo, ánh mắt đầy mong đợi, nói: "Anh cùng phe với họ, họ biết thì chắc chắn anh cũng biết. Họ không chịu nói thì anh nói cho tôi biết đi."

Đồng chí Mặc Bảo đan mười ngón tay đặt lên đầu gối, ngồi ngay ngắn đoan chính, ưu nhã suy nghĩ một hồi rồi lắc đầu: "Thôi, đợi đến khi nào cậu nên biết thì tự nhiên sẽ biết thôi."

Tô Khốn đập lên tay vịn ghế sofa, tức giận nói: "Tôi hai mươi lăm tuổi rồi, tôi không phải đồ ngốc! Cái kiểu nói chuyện này chuyên là để dỗ bọn nhóc con, anh tưởng tôi sẽ tin chắc?! Ngây thơ quá rồi đấy!"

Mặc Bảo im lặng quay mặt đi: "Khụ… tôi mong là cậu sẽ tin."

Tô Khốn: "…" Quá đáng thật!

Thấy Tô Khốn trưng ra vẻ mặt hôm nay không làm rõ chuyện này thì sẽ cùng người ta đồng quy vu tận, Cố Diễm mím môi, lặng lẽ lướt đến bên cạnh đại sư, thừa lúc ông không để ý, dồn lực nhấc con chim nhỏ lông đỏ đang nằm trong tay ông lên, lắc lắc trước mặt đại sư, lạnh lùng nói: "Không muốn con vật nhỏ bé này bị trọc đầu thì đừng nói năng nửa vời."

Tô Khốn: "Làm tốt lắm!"

Khóe miệng đại sư giật giật, trừng mắt nhìn Cố Diễm đang cầm con chim lông đỏ tên Thạch Lựu, giậm chân mắng: "Tôi dạy cậu tụ thần tụ lực đâu phải để cậu đi nhổ lông chim nhà tôi đâu, tiểu tử thối!"

Cố Diễm vẫn giữ nguyên bộ mặt đơ, nhìn ông, tay khống chế lực rất chuẩn, đủ để giữ chặt Thạch Lựu mà không khiến nó thấy khó chịu. Hơn nữa, có lẽ vì bản thân anh có nhiệt độ cơ thể thấp, toàn thân lạnh như băng nên khi bị anh cầm lấy, Thạch Lựu có vẻ cảm thấy mát mẻ dễ chịu, nó còn dụi dụi đầu vào lòng bàn tay anh, sau đó lại quay sang phía đại sư kêu "chíp" một tiếng, bộ dáng như sắp phản chủ, thúc giục ông đừng vòng vo nữa, nói nhanh lên.

Đại sư tức giận mắng: "Chíp cái đầu mày! Tao bảo bao nhiêu lần rồi, lúc biến nhỏ thì đừng học tiếng gà!"

Thạch Lựu lại ngẩng đầu, kêu một tiếng rõ to: "Chíp!!!"

Đại sư: "…Ngu hết chỗ nói."

Cố Diễm nhìn đôi chủ tớ có bản chất chẳng khác nhau là mấy này, mặt càng thêm đơ, trong lòng thầm nghi hoặc: Chẳng lẽ thế giới này ai cũng có chút ngờ nghệch, hay do mình xui nên toàn gặp phải kiểu người này?

Tô Khốn lon ton chạy đến bên cạnh Cố Diễm, duỗi một ngón tay chọt chọt lên cái đầu tròn vo phủ đầy lông tơ đỏ của Thạch Lựu, rồi nói với đại sư: "Lão nhân gia, ông càng giấu giấu giếm giếm thì tôi càng tò mò đấy. Chim nhà ông hiện giờ nằm trong tay tôi!"

Đại sư liếc nhìn bà cụ, rồi lại nhìn sang Mặc Bảo, cuối cùng ngửa mặt nhìn trần nhà, vuốt vuốt chòm râu dê dưới cằm, hắng giọng nói: "Khụ— Thực ra cũng không có gì to tát. Lúc đó bà già kia và tôi nhận nhầm cậu là quỷ bởi vì…"

"Vì sao?"

Tô Khốn thấy ông nhây mãi không dứt, sốt ruột thúc giục.

Đại sư dời mắt khỏi chiếc đèn trần, quan sát Tô Khốn từ trên xuống dưới một lượt, cuối cùng dừng ở cổ cậu, im lặng một hồi lâu rồi mới đưa tay chỉ vào trước ngực cậu, nói: "Thật ra là vì miếng ngọc treo trên cổ cậu."

Bà cụ và Mặc Bảo nãy giờ căng thẳng nhìn đại sư, sau khi nghe ông nói ra câu này thì thoáng sững người, rồi đồng loạt liếc ông một cái, ánh mắt như đã ngầm hiểu ra gì đó, trông có vẻ bất đắc dĩ.

Đương nhiên, những hành động nhỏ của họ không bị Tô Khốn để ý, bởi vì lúc này cậu đang trừng to mắt, vẻ mặt khó hiểu chờ đại sư đưa ra lời giải thích rõ ràng. Cố Diễm đang lơ lửng bên cạnh Tô Khốn lại nhìn rõ mồn một sự thay đổi biểu cảm ở họ. Anh không nhắc Tô Khốn, cũng không lên tiếng cắt ngang lời giải thích của đại sư, chỉ nắm chặt Thạch Lựu, rũ mắt thất thần một lúc, rồi nhìn Tô Khốn một cái, vẻ mặt hơi trầm ngâm…

"Miếng ngọc trên cổ tôi?"

Tô Khốn từ khi gặp Cố Diễm đã biết miếng ngọc đó không hề tầm thường. Nhờ việc hấp thụ tàn hồn của Cố Diễm, Tô Khốn nhận ra suốt hai mươi năm miếng ngọc ấy luôn nằm trên người cậu, không biết đã nhiễm bao nhiêu oán khí, tạp niệm, tàn hồn vụn vía, chắc hẳn làm cho quanh cậu mang khí âm nặng nề, đến mức khiến bà lão và đại sư nhận nhầm cậu thành quỷ cũng không lạ.

Nghĩ như vậy, cậu hơi do dự một chút rồi gật đầu, xem như chấp nhận lời giải thích của đại sư. Có điều, lời này lại khơi dậy sự tò mò mới trong lòng cậu.

Tô Khốn từ lâu đã suy đoán đủ kiểu về nguồn gốc của miếng ngọc này, nhưng hầu hết đều là phỏng đoán của bản thân, cậu hoàn toàn không biết rõ nguồn gốc của nó và tại sao nó lại đặc biệt như vậy.

Nay đại sư đã chủ động nhắc tới, Tô Khốn cảm thấy ông chắc chắn biết ít nhiều gì đó, bèn truy hỏi: "Lão nhân gia, ông biết gì về miếng ngọc này sao?"

"Ây—— cũng không hẳn là biết."

Đại sư phất tay: "Nếu ta thực sự biết, lúc trước đã chẳng nhận nhầm rồi đi hắt máu chó vào người cậu."

Sau đó ông chỉ vào Cố Diễm, nói tiếp: "Nhưng vài hôm trước thằng nhóc này có nói, miếng ngọc của cậu hình như có tác dụng hút hồn, mà còn là một mảnh ngọc vỡ, không hoàn chỉnh… Vậy nên trông rất giống một món bảo ngọc mà một người quen của bọn ta từng đánh mất. Có điều miếng ngọc đó biệt tích cũng cả trăm năm rồi, bọn ta chỉ nghe ông ấy nhắc đến, chứ chưa từng thấy tận mắt, nên không thể chắc chắn được.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!