Tô Khốn cực kỳ muốn gặp vị kỳ nhân kia, cậu muốn biết não người đó phải xoắn xuýt kiểu gì mới có thể nghĩ ra chuyện "trồng người yêu", nhỡ đâu "trồng" ra cả một rừng thì biết làm sao?!
"Hầy–– Người hắn yêu vốn là một phàm nhân, tuy chỉ là một thư sinh áo vải, nhưng thân thủ lại chẳng tầm thường, không ẻo lả như những tên thư sinh khác. Chuyện đó xảy ra tầm trăm năm trước rồi, mà thư sinh ấy cũng bạc mệnh lắm, còn trẻ đã chết. Hắn thì lại chê phàm nhân thọ ngắn, có luân hồi thì cũng chỉ sống được mấy chục năm lại chết, nên mới nổi hứng, dứt khoát giữ hồn chàng thư sinh ấy lại, nhốt vào một cây Tùng đỏ trong núi, nuôi suốt mấy trăm năm, chỉ đợi người hóa hình."
Cụ bà tinh linh cây long não vừa nhấp một ngụm trà vừa nheo mắt nói: "Thời điểm hiện tại là giai đoạn then chốt, tuyệt đối không được có sai sót. Vừa rồi trời mưa to, nghe nói ngọn linh sơn nơi người yêu hắn đang ngụ bị sét đánh trúng, hắn còn chưa giải quyết xong chuyện bên này đã vội vàng chạy qua đó, ném cục rắc rối lại cho bọn tôi."
"Cục rắc rối gì cơ?" Tô Khốn khó hiểu hỏi lại.
Cụ bà nghiêng đầu, cười tít mắt: "Chính là mấy người đó."
Tô Khốn mù mờ: "Hả?"
"Nếu không thì cậu nghĩ làm sao bọn tôi lại biết mà chạy đến đồn cảnh sát đón cậu chứ?" Đồng chí Mặc Bảo quả không hổ là người bước ra từ trong tranh, từng cử động đều toát ra vẻ thanh tao, ngay cả việc nhấp ngụm trà đơn giản cũng mang chút tiên khí: "Chính là bởi vì hắn đã nhắc qua với bọn tôi một câu, nói rằng ông chủ tiệm đậu nghiền gần đại học S có vẻ kỳ quái, bảo bọn tôi để ý một chút."
"Đúng vậy, hắn ném cái mớ rối rắm này cho bọn tôi, còn mình thì chuồn mất." Bà cụ lôi từ trong ngực ra một cái mâm gỗ tròn màu nâu sẫm, u oán lắc lắc mấy cái: "Cái mâm rách này dùng bao nhiêu năm rồi, lần nào cũng chậm một bước, mệt chết người ta mất… Nếu không phải nể tình hắn là lão đại, bà già này sớm đã xiên hắn làm thịt nướng."
"Bà nhai câu đó hơn tám trăm lần rồi, sao không thấy bà nướng thật?" Đại sư liếc cụ bà một cái, vừa thả hạc giấy vừa nói: "Năm đó lão đại hy hữu lắm mới bị thương một lần, chẳng phải bà còn nhảy cao hơn cả thỏ, đòi đi chặt tay lũ nhóc nào dám làm hắn bị thương đấy thôi?"
Bà cụ lẩm bẩm: "Chẳng qua tại hắn trông giống đứa cháu trai cả của tôi quá, tôi xuống tay không được…"
"Xin đấy, cháu trai cả của bà là một cây long não nhé, vả lại hắn còn già hơn bà cả tám trăm, ngàn tuổi gì nữa đó." Đại sư tức tối nói.
Cố Diễm và Tô Khốn đứng cạnh nghe: "…" Một ngàn, tám trăm tuổi sao?
"Khoan đã! Lão đại?" Tô Khốn ngơ ngác nhìn bà lão: "Đội trưởng của mấy người không phải là anh người đất kia hả? Cảnh sát gọi anh ta là Đội trưởng Lý gì đó…"
"Đó là do bà đây nặn ra để ứng phó với đám người ngoài. Mỗi lần cần làm việc với các bộ phận khác đều là Tiểu Lý Tử ra mặt." Bà lão lắc lắc cái túi vải hoa nhỏ trong tay, trông như túi tiền xu căng phồng, nhưng thực chất bên trong là bốn năm người đất lớn nhỏ, phụ trách việc liên lạc với người ngoài.
"Tại sao mấy người không tự mình làm việc trực tiếp với họ?" Tô Khốn nhớ lại người đất hôm đó: "Người đất ấy tuy trông giống người thường, nhưng ánh mắt cứ trống rỗng, anh ta hình như còn không thể thấy được Cố Diễm nữa, vậy chẳng phải rất bất tiện sao?"
Đồng chí Mặc Bảo đưa ngón tay chỉ vào hai người còn lại, nói: "Cậu cảm thấy trong ba đứa tôi, ai trông giống người bình thường nhất?"
Tô Khốn: "…" Cũng đúng!
Bà cụ cây long não và đại sư mà kéo nhau tới đồn cảnh sát, kiểu gì cũng bị tưởng nhầm là cặp ông bà tổ trưởng dân phố nào đó, chẳng ai nghĩ họ là cán bộ nòng cốt của đội đặc biệt. Còn đồng chí Mặc Bảo thì bề ngoài có đẹp thật, nhưng da quá trắng, mắt đen nhánh, nhìn hơi âm u, khiến người ta rợn người.
"Nhưng… Cọng giá đỗ đó cũng chẳng khá hơn là bao đâu! Mấy người chưa thấy dáng vẻ của đám cảnh sát mỗi khi nhắc đến cái người tên Tiểu Lý ấy thôi, nhìn bí bức đến tội nghiệp luôn. Bà nặn người đất thì chí ít cũng phải nặn cho nó vạm vỡ chút, cái thân gầy nhẳng đó nhìn lạc quẻ chết đi được."
Bà lão cười hì hì hai tiếng, đầy vẻ khoái chí.
Tô Khốn: "…" Rồi, là cố ý chứ gì.
Đại sư hất cằm về phía Cố Diễm: "Theo đà này của cậu, chắc không còn bao xa nữa là tu thành thực thể rồi, sau này nhiệm vụ tiếp xúc với các bộ phận liên quan cứ giao cho cậu."
Cố Diễm nhìn đại sư một cái, không tỏ thái độ gì.
Ngược lại, Tô Khốn lại tỏ vẻ thích thú, cậu quan sát tỉ mỉ anh mặt đơ nhà mình đang ở trạng thái thu nhỏ, không khỏi nghĩ tới dáng vẻ khi Cố Diễm trở lại hình dáng bình thường, cao ráo, vai rộng chân dài, cơ bắp săn chắc mà không quá thô kệch, chỉ cần chỉnh lại kiểu tóc một chút là ổn. Với ngoại hình như vậy mà đến đồn cảnh sát thì đúng là đáng tin hơn cọng mầm giá Tiểu Lý kia nhiều. Nhưng mà… Có khi nào sẽ vô tình hút hồn mấy cô trong đồn cảnh sát luôn không nhỉ?
Với cái gương mặt, dáng người đó thì kiểu gì cũng…
Phì–– Nghĩ cái gì thế không biết!
Vành tai Tô Khốn đỏ lự, cậu ho một tiếng, vội vàng thu hồi suy nghĩ, chuyển hướng sự chú ý, tiếp tục tám nhảm với nhóm đại sư.
Loạt hành động đó đương nhiên lọt hết vào mắt Cố Diễm.
Từ sau khi phát hiện Tô Khốn là "đoạn tụ chi phích", Cố Diễm ngoài mặt tuy không có biểu hiện gì khác lạ, nhưng thật ra vẫn luôn âm thầm quan sát từng hành vi của đối phương. Không có lý do gì sâu xa ở đây cả, chỉ đơn giản là vì anh cảm thấy tò mò.
Cố Diễm đương nhiên không hiểu mấy khái niệm như gay, cong thẳng gì đó. Những người anh từng thấy đều là trong quân doanh, anh từng đinh ninh rằng đó là do môi trường lâu năm không có nữ nhân nên các binh sĩ mới sinh ra cảm giác gần gũi với nhau. Chỉ là có người gắn bó về mặt d*c v*ng, cũng có người thì thực sự nảy sinh tình cảm sâu nặng. Nhưng môi trường sống của Tô Khốn thì rõ ràng không phải kiểu chùa chiền vắng bóng nữ giới, trên phố hay những chỗ hai người từng đến, không thiếu bóng dáng nữ nhân. Vì lẽ đó nên anh luôn không hiểu được: Tại sao Tô Khốn lại là đoạn tụ?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!