Chương 46: Bị bắt quả tang.

Sau khi nhận ra mình có cảm tình với anh mặt liệt khác loài, Tô Khốn bị chính khẩu vị nặng của mình đánh cho choáng váng, cả buổi chiều cứ ngơ ngơ ngẩng ngẩng.

Từ chiều đến tối, trong đầu cậu cứ vang vọng mãi một câu: Mẹ nó, đó là một con quỷ đấy đồng chí Tô Khốn! Dù có hợp gu cỡ nào, dáng người có chuẩn, tính cách có tốt đến mấy thì anh ta cũng là một con quỷ… Một con quỷ có kích cỡ thay đổi thất thường, lúc lớn lúc nhỏ.

Hầu hết mọi người ở đây đều thấy cậu có vẻ không ổn. Buổi sáng vẫn còn hoạt bát vui vẻ, vậy mà chỉ sau bữa trưa đã ỉu xìu. Số lần cậu thất thần, lơ đễnh còn nhiều hơn số lần cậu nói chuyện. Ngoại trừ Cảnh Tử Mặc có vẻ suy tư, những người khác đều quan tâm hỏi han, đáng tiếc Tô Khốn khi được hỏi đều cười xoà cho qua chuyện chứ không đáp.

Cố Diễm cau mày, ánh mắt đầy vẻ nghi ngờ lia đến quan sát Tô Khốn hết lần này đến lần khác. Vốn là người ít nói, mặt mày cứng đơ, vậy mà cả buổi chiều anh lại cứ quanh quẩn bên Tô Khốn, hết lần này đến lần khác cố tìm cách bắt chuyện với cậu, nhưng không moi được thông tin gì, ngược lại càng khiến Tô Khốn có vẻ muốn tránh né.

Đương nhiên, căn nguyên phần lớn là vì Cố đại tướng quân không giỏi bắt chuyện với người khác. Anh vốn kiệm lời, giọng nói lại thấp và đơn điệu, thêm gương mặt nghèo nàn cảm xúc kia, khiến cuộc nói chuyện chẳng khác nào phiên tòa xét xử;

「  Cố thẩm phán: Trong bếp đã xảy ra chuyện gì?

Bị cáo Tô Khốn: Không… không có mà…

Cố thẩm phán: Vì sao cứ ngẩn ngơ như vậy?

Bị cáo Tô Khốn: Không… không có mà…

Cố thẩm phán: Cậu nghĩ ta là đồ ngốc à?

Bị cáo Tô Khốn: Không… không có đâu…  」

……

Mãi đến khi rời khỏi căn nhà cũ, Cố Diễm sau khi bị người ta phớt lờ hàng chục lần cuối cùng cũng từ bỏ. Gương mặt anh lạnh tanh, cố nhịn khóe môi hơi co giật, lặng lẽ quay người, dẫn đầu bay vào con hẻm tối om, bóng lưng nhỏ bé trông có phần thê lương.

Chỉ tiếc là Tô Khốn chẳng để ý gì đến anh cả. Trong đầu cậu giờ đây như vừa bị một đàn ngựa cỏ giẫm đạp nát bét, linh hồn vô cùng cần được gột rửa. Vậy nên sau khi về nhà, chờ Cảnh Tử Mặc vào phòng ngủ, Cố Diễm cũng đã chui vào quan tài, trong cảnh đêm khuya tĩnh lặng không một tiếng động, Tô Khốn ôm trái tim nát vụn của mình, lôi từ dưới gầm giường ra một thùng tạp chí và sách "người lớn" mà cậu từng mua hồi đại học.

Năm đó, khi cậu vừa thoát khỏi ngôi trường cấp ba nội trú với chế độ quản lý nghiêm ngặt đến phát rồ, bao nhiêu áp lực về xu hướng tình cảm và sự tò mò dồn nén bấy lâu nay như được tháo cũi sổ lồng, tràn ngập thế giới tinh thần của cậu. Trong thời gian đó, cậu từng lượn lờ khắp các diễn đàn, mua vài quyển tạp chí và sách nam sắc, nhưng đa phần chỉ xem lướt vài trang là âm thầm cất đi.

Mấy diễn đàn đó rất lộn xộn, những người hoạt động sôi nổi nhất lại chẳng hợp gu cậu chút nào. Không biết có phải vì từ nhỏ đã mất cả cha lẫn mẹ không, Tô Khốn thuở bé đã luôn có cảm giác thiếu an toàn, cậu có xu hướng thích những người điềm tĩnh, chín chắn. Đáng tiếc, kiểu người đó rất hiếm khi xuất hiện ở những nơi như diễn đàn mạng.

Những tấm ảnh trong đống tạp chí kia đôi khi lại quá mức lộ liễu, cảnh "ba chập bốn chập" càng lúc càng nặng đô, với một tay gà mờ mới vào nghề như Tô Khốn đúng là cú sốc không nhỏ. Thêm nữa, mấy thứ đó mà bị phát hiện trong ký túc xá thì rủi ro quá lớn, nên cậu chưa từng dám xem kỹ cuốn nào, chỉ lật vài trang đã ôm trái tim đập thình thịch đem nhét tận đáy rương.

Dù sau này dọn ra sống chung với Cảnh Tử Mặc, có phòng riêng và không gian riêng tư, cậu cũng chỉ giấu mấy quyển tạp chí đó dưới gầm giường, hiếm hoi lắm mới lôi ra xem. Dù gì căn nhà này vẫn đứng tên người khác, việc thỏa mãn tâm lý trên chiếc giường mà người ta từng nằm, với cậu mà nói là một cửa ải khó vượt qua.

Nhưng tối nay thì khác. Cậu quyết định liều một phen, định dùng mấy tấm hình người mẫu nam cao to lực lưỡng, cơ bắp cuồn cuộn trong tạp chí để xua đi bóng dáng của anh mặt liệt họ Cố nào đó cứ lởn vởn trong đầu, kéo mình quay về thế giới bình thường của loài người.

Thích ai không thích, lại đi thích một con quỷ… Tô Khốn vừa lầm bầm vừa lật giở quyển tạp chí. Mấy người mẫu trong đó vai rộng chân dài, cơ bắp vừa phải, tạo hình s*x* mà không hề dung tục. Trước đây mỗi lần lật đến vài trang là cậu đỏ mặt tía tai, tối nay vậy mà lại không thấy có tác dụng. Vì hễ nhìn đến tấm ảnh của các nam người mẫu trên tạp chí, cậu lại vô thức đem Cố Diễm ra so sánh.

Đôi mắt xanh lam cậu từng cảm thấy rất đẹp giờ sao nhìn cũng không ổn định vững chãi bằng màu mắt đen; Cơ bắp từng thấy cân đối khỏe mạnh, giờ thì lại thấy thiếu sức căng, cục mịch quá mức; Anh này không có chân mày kiếm sắc như Cố Diễm, anh kia yết hầu lại không rõ ràng bằng… Xem hết một quyển tạp chí, Tô Khốn vẫn đỏ mặt như mọi khi, nhưng nguyên nhân không phải vì mấy người mẫu đó.

Cậu khẽ hít sâu một hơi, nằm bẹp dí trên giường, chán nản úp quyển tạp chí đang lật dở lên mặt, chớp mắt trong bóng tối. Trong lòng như có một bầy chó hoang rớt ruột chạy loạn, gào thét theo nhịp hành khúc Hoàng Hà: "Ông đây—— hết cứu rồi! Ông đây—— xong đời rồi!"

Người ta thường nói: "Nhà dột còn gặp mưa đêm"… Đúng lúc đồng chí Tô Khốn đang u buồn khôn xiết, thì bên phía tủ đầu giường, Cố Diễm đã lặng lẽ đẩy nắp quan tài bay ra.

Nói là lặng lẽ thì cũng hơi gượng. Nắp quan tài làm bằng gỗ cứng, ma sát với thân quan tài cùng chất liệu, vẫn phát ra tiếng động nho nhỏ. Chỉ là Tô Khốn đang nằm bẹp trên giường, tâm trạng rối bời như có trống trận dồn dập trong đầu, hoàn toàn không thể nghe thấy được gì.

Cửa sổ và cửa ra vào trong phòng ngủ lúc này đều khóa chặt, rèm cửa kéo kín mít. Đèn trần không bật, chỉ có chiếc đèn tường trên đầu giường tỏa ra ánh sáng vàng ấm, nhẹ nhàng phủ lên nửa chiếc giường.

Cố Diễm nhìn người đang nằm im bất động, phân vân không biết là Tô Khốn đã ngủ hay chỉ đang nhắm mắt dưỡng thần dưới quyển sách. Nhưng khi thấy ngực cậu phập phồng theo từng nhịp thở không mấy ổn định, Cố đại tướng quân âm thầm chọn phương án thứ hai. Anh liếc nhìn đồng hồ báo thức ở đầu giường, dạo trước nhờ có Tô Khốn tận tình hướng dẫn, anh đã biết cách xem loại công cụ đo thời gian này, cũng phân biệt và quy đổi được giữa giờ cổ và giờ hiện đại.

Tính từ lúc chui vào quan tài đến giờ đã là hai canh giờ, đúng giấc nửa đêm. Theo lý mà nói, giờ này nếu không có việc gì thì Tô Khốn đã ngủ từ sớm rồi, huống chi hôm nay cậu còn bận rộn suốt cả ngày ở ngôi nhà cũ. Không chỉ tự mình dọn đồ, cậu còn phụ dì Trương chuyển hết đồ đạc sang căn nhà thuê tạm của họ, đáng lẽ phải mệt lả người mới đúng.

Lý do Cố Diễm chọn ra ngoài vào khung giờ này là vì ban ngày cụ bà cây long não và đồng chí Mặc Bảo đã hệ thống hóa cho anh một bộ phương pháp chuyển đổi tàn hồn đã hấp thụ vào cơ thể thành tu vi. Đại sư dứt khoát hơn, trực tiếp đưa cho anh một xấp bùa. Mỗi tấm bùa đều có thể giúp anh tạm thời hồi phục thể trạng vật lý, chỉ là thời gian hiệu quả dài hay ngắn còn tùy vào tình trạng của bản thân. Với cấp độ hiện tại của anh, một tấm bùa chỉ có thể duy trì được một đến hai canh giờ là cùng.

Trong hai canh giờ nằm trong quan tài, anh đã thử làm theo phương pháp họ dạy. Quả nhiên cảm nhận được một vài biến hóa trong cơ thể, nhưng vì chiếc quan tài kia khá đặc biệt, nên anh không thể xác định rõ ràng có thay đổi gì thật không.

Thế là anh định tranh thủ lúc đêm khuya tĩnh lặng, khi Tô Khốn đã ngủ say, lặng lẽ ra ngoài thử nghiệm một chút, xem liệu có hiệu quả gì không. Nhỡ đâu lại giống như lần trước ở bệnh viện, tưởng có hiệu quả cuối cùng vẫn xuyên tường bay đi, ít ra cũng không bị ai nhìn thấy, đỡ mất mặt, thật sự có hiệu quả thì càng tốt.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!