Chương 45: Sấm giữa trời quang.

Sau khi vụ việc lần này cơ bản được giải quyết, Tô Khốn cảm thấy cuối cùng mình đã quay lại thế giới bình thường, bắt đầu tiếp tục lo toan những chuyện đời thường.

Cậu liên lạc với hãng trà sữa theo thông tin chủ nhà để lại trước đó, rồi ký hợp đồng nhượng quyền với họ. Mức giá nhượng quyền mà chủ nhà lấy giúp cậu thực sự thấp hơn giá thông thường không ít. Phí nhượng quyền cộng với tiền ký quỹ tính ra chỉ khoảng 35.000, nhưng đối với hoàn cảnh của Tô Khốn mà nói, đó là một khoảng tiền rất lớn.

Cậu vét hết sổ tiết kiệm tích cóp từ hai năm làm việc trước đây, cộng với khoảng tiền cho người ta thuê lại căn nhà cũ, đóng xong 35.000 cùng với tiền cọc thuê mặt bằng một năm. Xoay hết một vòng, tình trạng của cậu hiện tại căn bản chỉ còn có thể gọi là "Hít gió Tây Bắc" sống qua ngày.

Nhưng để vận hành một tiệm trà sữa, chừng ấy cũng chưa đủ. Theo quy trình nhượng quyền, bên tổng công ty sẽ cử người đến giúp thiết kế và thi công quán, cung cấp thiết bị và nguyên liệu. Những chi phí này đều phải tính riêng, hơn nữa nếu đi vào hoạt động thực sự, một mình cậu chắc chắn chạy việc không xuể, ít nhất cũng phải thuê thêm một nhân viên.

Tính sơ sơ, Tô Khốn cần thêm khoảng mười, hai mươi ngàn nữa. Mặt khác, cậu cũng cần có khoảng tiền sinh hoạt cho đến ngày khai trương tiệm trà sữa.

Cảnh Tử Mặc chẳng nói chẳng rằng, rút thẻ của mình ra, hai ngón tay kẹp hờ tấm thẻ, vẻ mặt nhởn nhơ gợi đòn nói với Tô Khốn: "Đây– lãnh thưởng đi, nhớ phải tạ ơn chủ thượng."

Khóe miệng Tô Khốn giật giật, đẩy thẻ về: "Thôi đi anh ơi, mình tôi ăn no lo thân là được rồi, anh không lo cho cha mẹ anh à?!"

"Vả lại giờ đưa thẻ cho tao rồi, đợi cuối tháng mày chuyển đến thành phố H, coi chừng bị tiền nhà với tiền sinh hoạt ở đó vật cho khóc luôn đấy!"

Cảnh Tử Mặc: "…Ông nội mài!" Nói xong lạnh lùng đập thẻ vào mặt Tô Khốn.

Tô Khốn không lay chuyển được Cảnh Tử Mặc buộc phải nhận thẻ, nhưng cậu tự nhủ sẽ không dùng đến phần tiền đó. Trong lúc đang tính xem phải kiếm đâu ra ít tiền, thì khu nhà cũ lại có động tĩnh. Sau khi cậu thu xếp xong hết mọi chuyện linh tinh giữa hai nhà cậu và dì Trương, dì Trương và Oánh Tử cũng đã thuê được nhà ở tạm, tiền thuê thương lượng xong đâu vào đó rồi, chỉ chờ giao nhà xong dọn đi.

Thế là cuối tuần, Tô Khốn kéo theo Cảnh "tôi tớ" và Cố "vệ sĩ", long trọng quay về căn nhà cũ dọn đồ, ký tên, bàn giao chìa khóa.

Sở dĩ nói là "long trọng", vì ngoài dự tính của cậu, còn có ba "người" nữa vì bám theo Cố Diễm nên cũng đi theo cậu.

Hôm nay trời không nắng, mây mù âm u phủ kín bầu trời, nhiệt độ mát mẻ dễ chịu, trong không khí còn có chút hơi ẩm. Thời tiết như này đối với những kẻ "không phải người" như Cố Diễm là dịp thích hợp để ra ngoài tản bộ.

Sau giờ trưa, Tô Khốn loay hoay trong khu bếp củi ở căn nhà cũ, xắn tay áo nấu một bữa cơm đơn giản cho đám người bận rộn cả buổi sáng lót dạ. Cảnh Tử Mặc chưa từng động tay vào việc bếp núc vẫn cứ khăng khăng bám theo, muốn giúp một tay. Kết quả là đến nhặt rau còn chẳng ra hồn, cuối cùng chỉ có thể đứng bên bồn nước rửa rau làm màu.

Cảnh Tử Mặc liếc qua cửa sổ, nhìn vào chỗ có nhóm người kỳ dị đang ngồi trên băng đá trước sân nhà, rồi hỏi Tô Khốn:"Mấy người đó là đội đặc biệt mà mày kể đến hả? Họ đang nhắm vào con quỷ nhà mình sao?"

"Ừ." Tô Khốn xé dở bó nấm kim châm, cũng ngó ra ngoài rồi gật đầu.

"Chắc bọn họ không chỉ tới một lần đâu nhỉ? Hôm kia tan làm, tao gặp bọn họ vừa rời khỏi khu nhà mình."

Tô Khốn mặt mày ủ dột: "Không chỉ một lần đâu. Từ hôm đó đến nay, mới có bốn ngày mà cứ như Đại Bảo(*), ngày nào cũng gặp."

(*) Raw"

" (Đại Bảo thiên thiên kiến) là slogan quảng cáo nổi tiếng của một thương hiệu mỹ phẩm Trung Quốc, hàm ý "gặp nhau mỗi ngày".

Hôm đó sau khi giải quyết xong chuyện quỷ nhi ở huyện Phù, nhóm của anh tóc dài lập tức lái xe chở Tần Tú cùng con trai và con dâu của bà đến bệnh viện, sắp xếp ổn thỏa rồi mới đưa Tô Khốn và Cố Diễm về nhà. Cảnh Tử Mặc không ngủ được, Tô Khốn về đến nơi liền kể lại tất cả những chuyện đã gặp cho cậu ta nghe.

Cảnh Tử Mặc trước giờ vẫn luôn là người có quan niệm khoa học và thế giới quan kiên định, nhưng mọi chuyện đã thay đổi từ sau khi Cố đại tướng quân bê quan tài bước vào cuộc sống của họ, tam quan của Cảnh Tử Mặc đã vỡ tan tành. Vì thế nên khi Tô Khốn nói với cậu rằng bên sở cảnh sát có một đội đặc biệt chuyên xử lý những chuyện tâm linh quỷ thần, hơn nữa, trong số ba thành viên nòng cốt của đội đặc biệt tại thành phố Lê, chỉ có một là người, hai người còn lại một là cây long não tu luyện thành tinh, một là người trong tranh từ ngàn năm trước giáng trần, họ còn muốn lôi kéo đồng chí Cố Diễm – có tiềm chất trở thành hung quỷ này gia nhập… Cảnh Tử Mặc cảm thấy tam quan đã vỡ vụn của mình lại bị người ta giẫm thêm vài phát, triệt để thành bã vụn, bị gió cuốn bay đi mất.

"Con quỷ đó vẫn chưa gật đầu đồng ý hả?" Cảnh Tử Mặc nhìn ba người vây quanh bàn đá ngoài cửa sổ, nhịn không được quay đầu hỏi Tô Khốn: "Mày nghĩ sao?"

Tô Khốn giơ ngón trỏ vẫn còn đọng nước lên lắc lắc, nghiêm túc trả lời: "Tao cực kỳ khinh bỉ hành vi đào góc tường cướp người của họ một cách công khai như này. Nhưng tao thấy tiết tháo của đồng chí Cố Diễm vẫn còn, chắc sẽ không bị lừa đi đâu."

Cảnh Tử Mặc liếc xéo Tô Khốn một cái: "Xin lỗi mày, nhưng khi anh ta ở cùng mày một thời gian thì tiết tháo có vẻ không được đảm bảo cho lắm!"

Tô Khốn: "…"

Tiếng trò chuyện bên ngoài từ rì rầm bỗng trở nên náo nhiệt, hình như ông lão tự xưng là "đại sư" kia vừa nhận được thứ gì đó, chỉ nghe ông ta lớn tiếng nói:

"Hạc giấy gửi đi đã quay về rồi, để lão phu đọc cho cậu nghe chế độ đãi ngộ sau khi nhập hội nhé… Ừm, cấp trên nói, dựa theo hoàn cảnh, có thể sắp xếp thân phận và hộ khẩu bình thường cho cậu, phát lương định kỳ hằng tháng, tùy cậu muốn chọn dùng âm tệ hoặc nhân dân tệ đều được, còn có thể vào biên chế."

Cảnh Tử Mặc: "…" Đột nhiên cảm thấy làm người thật thua thiệt, làm quỷ mới là con đường chính đạo.

Tô Khốn: "…" Voãi, thời buổi gì mà đến quỷ cũng có thể vào biên chế? Mấy người đang đùa tôi phải không?!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!