Tô Khốn tưởng rằng lại có chuyện gì bất ngờ xảy ra. Ai ngờ anh tóc dài chỉ vỗ vai bà cụ bên cạnh một cái, phất tay nói: "Đến nơi rồi, xuống xe thôi!"
Cái gì? Đến rồi sao?! Nếu tôi nhớ không nhầm thì bình thường từ thành phố Lê đến huyện Tuyền dù có chạy nhanh cỡ nào cũng phải đi gần ba tiếng, mà huyện Phù còn xa hơn cả huyện Tuyền. Vậy mà cái xe này mới phi như điên chưa được bao lâu đã đến nơi? Đây là xe hay tên lửa vậy?
Nghĩ lại cái dáng xe rách nát như thể đã bị sang tay mấy đời, Tô Khốn thề rằng sau này cậu tuyệt đối không bao giờ đánh giá mọi vật qua vẻ bề ngoài nữa.
Đừng thấy bà cụ kia lớn tuổi, người nhỏ gầy mà nhầm, tốc độ phản ứng của bà áng chừng còn nhanh nhẹn hơn cả thanh niên trai tráng như Tô Khốn. Gần như ngay lúc tóc dài dừng xe và lên tiếng, bà ta đã bật dậy như có lò xo dưới mông, vừa mở cửa xe đã nhảy vút ra ngoài, dưới ánh đèn pha chiếu rọi, đôi chân ngắn lạch bạch chạy đi, ống quần rộng bay phấp phới.
Anh tóc dài xuống xe xong lại thò đầu vào, chắp tay với Cố Diễm: "An nguy bên này nhờ anh lo liệu." Nói xong không chờ đáp lại, lập tức đóng sầm cửa xe, đuổi theo bà cụ. Cách anh ta bước đi lúc này đã khác hẳn với phong thái khi ở sở cảnh sát, nhẹ hẫng, cứ như không có xương cũng chẳng có trọng lượng, giống bị gió thổi bay là đà về phía trước hơn là đi.
Nhớ lại cách nói chuyện lẫn hành vi có phần pha trộn giữa phong kiến và hiện đại của tóc dài, Tô Khốn không khỏi nghi ngờ — lẽ nào hắn cũng giống Cố Diễm, là một con quỷ đến từ thời cổ đại, vẫn còn giữ chút nề nếp cũ, nhưng phần lớn đã bị cuộc sống hiện đại "cảm hóa" nên mới thành ra thế này?
Tuy nhiên nghĩ kỹ lại, những suy đoán này đối với cậu thật ra chẳng có ý nghĩa gì. Trừ ông lão kia ra, nguyên hình của mấy người còn lại dù có là gì cũng chẳng liên quan đến cậu. Dù sao thì chuyện lần này cũng chỉ là một sự cố ngoài ý muốn, sau đó ai về nhà nấy, không còn dây dưa nữa.
Cậu quay sang nhìn Cố Diễm, lại thấy anh đang dõi theo bóng hai người kia, ánh mắt trầm ngâm, như đang suy nghĩ gì đó.
Đèn trong xe có màu trắng lạnh ngả vàng, sáng rõ nhưng không chói mắt. Trong thứ ánh sáng ấy, gương mặt của Cố Diễm hiện lên rõ ràng hơn bao giờ hết. Nhìn nghiêng, hàng lông mày của anh trông sắc sảo hơn góc chính diện nhiều, giữa hai mày hơi nhíu lại, ánh mắt sâu sắc, sống mũi thẳng và cao, đường nét xương hàm gầy nam tính, góc cạnh rõ ràng.
Người có diện mạo như vậy, nhìn chính diện sẽ tạo cảm giác quá mức sắc bén, đặc biệt là lúc anh nhíu mày, khiến người ta khó có thể làm thân. Cũng có thể vì lẽ đó mà đôi khi Cố Diễm nhẹ nhàng dạy dỗ một câu, Tô Khốn liền ngoan ngoãn nghe theo, không dám phản kháng. Cậu cảm thấy mình hoàn toàn lép vế nếu so về mặt khí thế với người này. Nhưng mà bây giờ nhìn nghiêng…
Ánh mắt Tô Khốn từ vùng xương hàm sắc nét chậm rãi dời xuống chỗ yết hầu nổi bật kia, sau đó âm thầm quay mặt nhìn thẳng về phía trước, môi run nhẹ: Ưa–– Gợi cảm dữ vậy trời!
Suy nghĩ lệch lạc chạy loạn trong đầu, còn chưa kịp định thần thì cảnh tượng ngoài xe đã khiến cậu sững sờ.
Vì đèn pha phía trước xe luôn bật sáng, không biết có phải do đã được cải tạo hay không, mà phạm vi chiếu sáng xa hơn nhiều so với đèn xe bình thường. Tô Khốn có thể nhìn rõ ràng mình đang ở lối vào một ngôi làng, đúng như Tần Tú đã miêu tả, cách chiếc xe của họ chưa đầy năm bước là một con sông lấp lánh sóng nước dưới màn đêm, trên đó bắc một cây cầu bằng phẳng nhưng hơi hẹp, xe không thể đi qua. Bên cạnh cây cầu dựng một tấm bia đá, trên đó khắc tên làng – Làng Trá Thư.
Tên làng này thật sự rất ấn tượng, Tô Khốn suýt thì nghe nhầm thành "làng Trá Thi"(*), còn thầm nghĩ: Cao nhân nào đầu óc có vấn đề đến mức phải đặt tên làng theo kiểu này vậy, chẳng khác gì mời gọi ma quỷ ghé thăm.
(*) Làng Trá Thi: Làng xác sống.
Qua khỏi cây cầu là một con đường làng, đi thêm một đoạn nhìn về bên tay phải sẽ gặp căn nhà đầu tiên. Vừa nãy bà cụ và anh tóc dài đã chạy nhanh đến ngôi nhà đó.
Giờ này chắc con trai và con dâu của Tần Tú đã đi ngủ từ lâu, cả sân nhà tối om, không có lấy một ánh đèn, chỉ thấy được dáng nhà lờ mờ trong bóng đêm. Hai người kia chẳng hiểu thế nào mà lẻn vào sân hệt như ma, không một tiếng động, rồi ở trong đó thêm một lúc lâu nữa, vẫn không phát ra tiếng động gì.
Đúng lúc Tô Khốn nhìn về phía trước đến ngây người, cái sân tối om kia bỗng nhiên trở nên đỏ cam rực rỡ, lập lòe sáng tối. Sau đó, một ngọn lửa hung tợn bị gió đêm thổi qua, lập tức bốc lên ngùn ngụt. Những ngôi nhà ở đây chủ yếu được xây bằng gỗ, xà nhà, cửa ra vào đều là vật liệu dễ cháy. Chỉ trong chốc lát, ngọn lửa đã trở nên không thể kiểm soát, mấy đốm lửa b*n r* l**m vào hàng cây cao ngoài sân, Tô Khốn ngồi trong xe thậm chí có thể nghe thấy tiếng lửa cháy lách tách.
"Cháy… cháy rồi!" Tô Khốn hoảng hốt túm chặt cánh tay Cố Diễm bên cạnh, căng thẳng nhìn về phía đó, một tay đã đặt lên tay nắm cửa: "Chúng ta có nên qua đó không––"
Cậu còn chưa nói hết câu thì đã bị Cố Diễm nắm cổ tay, kéo lại gần, thấp giọng nói: "Ngồi yên ở đây, đừng gây thêm rắc rối."
Tô Khốn đành buông tay ra khỏi tay nắm cửa. Cậu nhìn Cố Diễm rồi lại nhìn căn nhà đang bốc cháy ngùn ngụt, lúng túng không biết nên làm gì. Nhưng rất nhanh cậu đã hiểu ý Cố Diễm, bà cụ và anh tóc dài rõ ràng không phải người bình thường. Họ có thể gia nhập vào đội đặc biệt này, lại còn hành động thành thạo như vậy, chắc chắn đều có bản lĩnh thật sự. So với họ, một người bình thường như cậu lúc này nếu tùy tiện xông vào, có lẽ chẳng giúp được gì ngược lại còn làm vướng tay chân vướng chân.
Hơn nữa trong đó còn có một thai linh cực kỳ nguy hiểm.
Vì vậy, sau một thoáng chần chừ, Tô Khốn gật đầu, tạm thời ngoan ngoãn ngồi lại trong xe.
Nhưng chỉ đứng ngoài nhìn như vậy thì đúng là rất khó chịu, khiến người ta thấy bứt rứt tâm can. Lương tâm cậu cũng không yên nổi, Tô Khốn vô thức siết chặt tay áo của Cố Diễm, trái tim như treo lơ lửng, mắt mở to nhìn chằm chằm vào con đường nhỏ phía trước căn nhà, hy vọng có thể thấy hai người kia đưa được con trai và con dâu của Tần Tú ra ngoài an toàn.
Nào ngờ chưa thấy hai người đó đâu, thì đã thấy một cái bóng nhỏ đỏ sẫm lao nhanh về phía xe.
Tình cảnh này quen thuộc đến mức khiến Tô Khốn dựng hết tóc gáy, y hệt với thứ mà cậu đã gặp trên đường hôm đó — là quỷ nhi.
Tô Khốn cho rằng chiếc xe van trông tầm thường này đã được nâng cấp đến mức chẳng khác gì tên lửa, vậy thì ít nhất về mặt an toàn cũng phải đảm bảo, trốn trong xe thì sẽ không lo bị ma quỷ xông vào. Trong tiểu thuyết không phải đều như vậy sao, bảo vật thần khí tự động tạo kết giới, xua tan âm linh gì đó. Thế nên ngoài việc nín thở theo bản năng, người dán chặt vào lưng ghế, trong tiềm thức cậu vẫn cảm thấy tình hình không nguy cấp lắm.
Nhưng cậu đã quên mất một điều quan trọng – Những kẻ thường ngồi trên chiếc xe này đa phần không phải là người. Hơn nữa, nếu chiếc xe này có khả năng cản quỷ trừ tà, thì "anh bạn" Cố Diễm ngồi lù lù bên cạnh vào xe bằng đường nào?
Vì thế, khi cái đầu của con quỷ nhi kia chui xuyên qua cửa sổ xe, dí sát vào mặt Tô Khốn, cậu lập tức sụp đổ.
Tô Khốn rú lên một tiếng, nhắm tịt mắt mũi, rút người vào một góc để tránh thai linh đang xông vào. Nào ngờ nhắm mắt một hồi lâu, cậu vẫn không cảm thấy có thứ gì chạm vào mình. Tô Khốn run rẩy mở hé một mắt ra, trước mắt cậu là nửa người trên của con quỷ nhi, nó nãy giờ vẫn giữ nguyên trạng thái nửa trong xe nửa ngoài xe, giãy giụa kịch liệt. Dường như nó bị thứ gì đó kéo lại, không tài nào thoát ra được để xông thẳng vào.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!