Chương 43: Tìm kiếm thai linh.

Tô Khốn chợt nhớ đến tư thế chết của Trương Phúc Quyền, chẳng phải rất giống với dáng vẻ của thai linh đó sao, đây rõ ràng là đến để báo thù.

Cậu vừa nghĩ vừa thấy sống lưng cứ rờn rợn. Đúng lúc này, bà cụ đang ngồi trên ghế trước nãy giờ vẫn nghiên cứu cái đĩa gỗ tròn màu nâu đen trong tay, đột nhiên "Ồ" một tiếng.

"Sao vậy, phát hiện ra gì rồi?" Ông lão nhắm mắt dưỡng thần ở ghế sau đột ngột cất tiếng hỏi.

"Sao thứ đó lại chạy đến huyện Tuyền nhỉ?"

"Huyện Tuyền?" Anh tóc dài đang lái xe quay đầu lại nhìn chăm chăm vào cái đĩa trong tay bà cụ, như muốn kiểm tra xem bà có nhìn nhầm không. Một lúc sau mới lên tiếng: "Thật luôn, chậc… Nó chạy đến đó làm gì vậy?"

Tóc dài chẳng buồn giảm tốc độ, chạy gần đến một khúc cua, chiếc xe vẫn lao thẳng về phía trước với tốc độ khiến người ta sợ phát khiếp.

Tô Khốn hoảng hốt bám chặt vào lưng ghế lái, đưa tay lên đập đập vai anh tóc dài, hét lớn: "Anh hai ơi— anh đang lái xe đó! Đừng nhìn cái đĩa chết tiệt kia nữa, nhìn đường đi! Mạng người quan trọng lắm."

Tóc dài thản nhiên ngồi thẳng dậy, đúng lúc xe gần như sắp đâm vào rào chắn thì mới nhẹ nhàng bẻ tay lái. Chiếc xe rõ ràng đã bị đám chẳng biết có phải người hay không này "động tay động chân", thế mà lại có thể bẻ cua mượt mà một cách đáng kinh ngạc, không hề xảy ra sự cố nào. Bà cụ và ông lão phía sau dường như cũng đã quá quen với kiểu tình huống này, mắt cũng chẳng thèm chớp lấy một cái, người thì tiếp tục nghiên cứu đĩa, người thì tiếp tục nhắm mắt dưỡng thần.

Điềm tĩnh đến mức khiến người ta phẫn nộ! Rõ ràng không phải lần đầu trải qua chuyện kiểu này.

Nhưng Tô Khốn và mấy người khác thì không thể bình tĩnh như thế được. Xe ôm cua ở tốc độ cao, thân hình đẫy đà của Tần Tú bất ngờ nghiêng hẳn sang đè lên người cậu, kéo theo Tô Khốn cũng bị dồn về phía bên trái, cả hai cùng ép lên người Cố Diễm.

"Phụt——" Tô Khốn bị ép đến bật hơi, cậu cảm thấy bản thân gần như sắp từ miếng dưa chuột bị ép dẹt thành cọng đậu que, nhưng vẫn cố gắng ngửa mặt lên cười khan với Cố Diễm, rồi dùng giọng điệu nghèn nghẹn như sắp ngộp mà nói: "Đồng chí Cố Diễm, vất vả cho anh rồi!"

May mà Cố Diễm đã biến trở lại kích cỡ bình thường, nếu Cố Diễm vẫn là tiểu quỷ, không chừng bây giờ Tô Khốn lại phải dán mặt vào cửa sổ xe vì sức đè của bà dì trung niên, ngoài ra còn phải chịu đựng thêm cảm giác một con tiểu quỷ mặt đơ xuyên tọt vào cơ thể mình.

Cố Diễm phiên bản trưởng thành đang phải chịu sức đè của hai người, mặt càng đơ hơn: "……"

Chiếc xe rất nhanh đã vượt qua khúc cua lớn, lại chạy lao đi vun vút.

Ông lão ngồi sau thản nhiên bình luận: "Kỹ thuật lái xe của cậu có tiến bộ đấy, không tồi, nghệ hơn quả lựu nhà lão phu nhiều." Lời vừa dứt đã bị con chim đỏ rực trong lòng bàn tay ông nhào lên mổ mạnh hai cái vào trán, đau đến mức khiến ông không thể giả vờ nghiêm trang trước mặt người khác được nữa, la "oái" một tiếng.

Gương mặt Tô Khốn nhăn nhó: Nếu cậu không nhớ nhầm thì ông lão kia gọi con chim màu đỏ ấy là "lựu"… Nhưng lấy kỹ thuật lái xe của người ra so với một con chim là sao? Con chim đó biết lái xe à?!

Cậu đột nhiên cảm thấy, trên chiếc xe này căn bản không có mấy vị cao nhân của đội đặc biệt nào hết, chỉ có một đám thần kinh không bình thường mới đúng! Đã vậy còn kéo cậu theo chơi trò mạo hiểm nữa chứ.

Sau một hồi trầm tư về giá trị và ý nghĩa của cuộc sống, Tô Khốn ngồi thẳng dậy, hai tay bám vào lưng ghế lái, thê lương lên tiếng: "Mấy người có thể cho chúng tôi về nhà trước, rồi hẵng tiếp tục chơi xe điện đụng được không?"

Tiếc là chẳng ai buồn để ý đến cậu.

Bà cụ sau khi nghiên cứu cái đĩa tròn thêm một lúc lại lên tiếng: "Nó vẫn còn đang di chuyển, giờ tới huyện Phù rồi… dừng lại ở vị trí lệch về phía Đông, nơi hẻo lánh quái quỷ nào đây? Chậc, không định vị chính xác được, cái đĩa rởm này, hôm nào phải cải tiến lại mới được."

Tần Tú vừa mới ngồi vững, chưa kịp hoàn hồn đã chen vào: "Huyện Phù? Là huyện Phù ở cạnh huyện Tuyền đó hả?!"

"Đúng."

"Đó… đó là quê tôi mà!" Tần Tú vội vàng hỏi: "Các người đang nói ai thế? Ai đến huyện Phù rồi?!"

Tóc dài đột ngột quay đầu lại, nhưng không trả lời Tần Tú, ngược lại còn nhíu mày hỏi: "Quê cô? Là chỗ con trai và con dâu cô đang ở hả?"

Lần này Tô Khốn không màng đến phép tắc nữa, hai tay trực tiếp vịn đầu anh tóc dài, xoay thẳng về đằng trước, run run nói: "Anh hai, xin anh đấy! làm ơn tập trung lái xe dùm tôi, để người khác hỏi được rồi!"

Cố Diễm ngồi bên cạnh dường như đã hiểu ra điều gì đó, trầm giọng nói gọn với Tần Tú: "Vị trí nhà."

Bà cụ đang định mở miệng nói gì đó, nhưng thấy thế thì ngậm miệng lại, quay sang gật đầu tỏ vẻ hài lòng với Cố Diễm.

Tần Tú thấy mọi người đều nhìn mình chằm chằm, trong lòng bỗng trào lên một nỗi bất an mơ hồ, run giọng nói: "Phía đông huyện Phù, làng Trá Thư, băng qua sông, nhà đầu tiên khi vào làng chính là nhà tôi."

Tuy lời Tần Tú nói không hẳn là địa chỉ cụ thể gì, nhưng với mấy người trong xe thì như thế là đủ rồi. Bà cụ và ông lão đồng loạt gật đầu, hối thúc anh tóc dài: "Chạy thẳng đến đó luôn đi, đừng lề mề nữa! Người để sau hẵng đưa về. Ngôi nhà ấy rõ ràng sắp có chuyện rồi."

"Có… Có chuyện?" Tần Tú giật mình, rồi hét lạc cả giọng: "Nhà tôi… Có chuyện gì?! Mấy người… mấy người đừng nói nửa vời thế chứ, rốt cuộc là––"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!