Chương 39: Mời đi uống trà.

Tô Khốn đang tắm trong nhà vệ sinh, bên ngoài có tiếng gõ cửa vang lên. Cảnh Tử Mặc không khỏi thắc mắc: Giờ này còn ai đến gõ cửa nhỉ? Là chủ nhà sao? Dạo gần đây Tô Khốn hay qua lại với chủ nhà, nhưng nghe bảo chiều nay anh ta đã đến rồi mà…

Tuy nghi ngờ, nhưng Cảnh Tử Mặc vẫn bước nhanh đến gần cửa, theo thói quen ghé mắt vào lỗ mắt mèo nhìn ra ngoài.

Đèn cảm ứng trước cửa nhà hàng xóm sáng rực, cảnh tượng ngoài cửa rõ mồn một; Ba người đàn ông mặc đồng phục, sắc mặt nghiêm túc, cao to vạm vỡ đứng ngay trước cửa. Ánh mắt Cảnh Tử Mặc dừng lại trên cánh tay rắn chắc của họ, khóe miệng giật giật, thầm nghĩ: Mấy người này gõ cửa nhầm nhà sao?

Đa phần mọi người dù là người tốt hay kẻ xấu, khi đột nhiên thấy cảnh tượng này ít nhiều sẽ hơi sửng sốt, Cảnh Tử Mặc đương nhiên cũng không ngoại lệ. Cậu dán mắt vào lỗ khóa ngây người một lúc lâu, cho đến khi người dẫn đầu bên ngoài lại giơ tay gõ "cốc cốc cốc" ba cái vào cửa, Cảnh Tử Mặc lúc đó mới giật mình, đứng thẳng người, mở cửa.

Dù đã cởi bỏ bộ áo sơ mi chỉnh tề, thay bằng áo thun trắng và quần dài mặc nhà màu xám nhạt, nhưng khí chất nho nhã bẩm sinh của cậu vẫn hiện rõ khi không lên tiếng. Ba người đàn ông ngoài cửa dường như không ngờ rằng người mở cửa lại là kiểu người như vậy, họ im lặng mấy giây, hai người đứng phía sau còn vô thức đánh giá Cảnh Tử Mặc từ trên xuống dưới một lượt, có vẻ hơi ngạc nhiên vì đối phương khác xa với tưởng tượng của họ.

Người dẫn đầu nhanh chóng điều chỉnh lại nét mặt, trầm giọng hỏi: "Anh là Tô Khốn?"

Cảnh Tử Mặc không gật đầu cũng không lắc đầu, hỏi lại: "Các đồng chí tìm đến có việc gì?"

Người kia rút từ túi ra một chiếc thẻ có bao da, giơ lên trước mặt Cảnh Tử Mặc để cậu thấy rõ dòng chữ trên đó, rồi nói:

"Cảnh sát. Chúng tôi nghi ngờ anh có liên quan đến một vụ án mạng, phiền anh theo chúng tôi về đồn hợp tác điều tra."

Động tác của người đó liền mạch, thuần thục, không ngập ngừng, chẳng khác gì cảnh trong phim truyền hình.

Biểu cảm của Cảnh Tử Mặc như thể vừa bị sét đánh. Trong tiếng sấm vang rền dữ dội bên tai, cậu cảm thấy bản thân chắc chắn bị ảo giác trầm trọng, cậu đứng như trời trồng mất một lúc mới lắp bắp hỏi lại: "…Các anh đang quay phim phải không?"

Thời buổi này mượn bối cảnh quay phim toàn không báo trước, tự dưng đến tận cửa lôi người ta ra làm diễn viên quần chúng, hay đây là tiết mục chơi khăm của show truyền hình nào đó?

Cảnh sát: "……"

Ngơ ngác chẳng kém chính là Cố Diễm vừa từ trong phòng trôi ra. Ngoại trừ từ "cảnh sát" là không hiểu rõ, còn lại anh đều nghe hiểu được.

Chỉ là…

Tô Khốn… giết người?!

Đây chắc chắn là trò đùa nực cười nhất mà anh nghe được kể từ khi đến thế giới này!

Thế nhưng anh lại nhớ đến lúc Tô Khốn về nhà trước đó, trên người cậu có thứ gì đó cực kỳ nặng mùi sát khí, hung ác hơn bình thường nhiều. Cảm giác rất giống với lần bị quỷ nhi bám theo.

Chẳng lẽ… Vụ việc bọn họ nói, thật sự có liên quan đến luồng sát khí đó?

Ngay lúc Cảnh Tử Mặc và mấy đồng chí cảnh sát vẫn chưa kịp nói thêm gì, cánh cửa nhà vệ sinh két một tiếng mở ra.

Tiếng nước chảy trong nhà tắm quá ồn, Tô Khốn hoàn toàn không nghe thấy động tĩnh bên ngoài. Thế nên cậu vẫn như thường lệ, mặc mỗi chiếc quần nhỏ, vắt một chiếc khăn lên đầu, vừa lau tóc vừa nghênh ngang bước ra ngoài.

Do bị khăn tắm che khuất tầm nhìn, Tô Khốn chỉ thấy thấp thoáng bóng dáng của Cảnh Tử Mặc đang đứng yên ở cửa nên cảm thấy khó hiểu, buột miệng hỏi: "Cảnh Tử Mặc, mày đứng đơ ở cửa làm gì đấy? Gió lùa vào lạnh chết đi được."

Tô Khốn vừa nói vừa làm bộ rùng mình rít lên hai tiếng.

Đồng chí cảnh sát đang giơ thẻ: "…"

Cảnh Tử Mặc?! Hóa ra anh không phải là Tô Khốn?!

Cảnh Tử Mặc: "……"

Tô Khốn thấy Cảnh Tử Mặc không trả lời thì quay đầu nhìn, kết quả phát hiện cửa chính đang mở toang, trước cửa còn có ba người đàn ông lực lưỡng mặc đồng phục cộc tay. Tay cậu lập tức khựng lại giữa chừng, nghiêng đầu ngơ ngác: "Ủa?"

Cảnh Tử Mặc: "…" Ủa ông nội mày!!!

Cố Diễm đang lơ lửng phía sau lưng Cảnh Tử Mặc liếc lên liếc xuống nhìn Tô Khốn mấy lần rồi nhíu mày bóp trán, cuối cùng hết nhịn nổi, lên tiếng: "Mặc quần áo vào mau!"

Tô Khốn lúc này mới giật mình, nhận ra trên người ngoài chiếc quần tam giác ra thì hoàn toàn trần như nhộng, mặt lập tức đỏ lựng lên. Cậu hét toáng, vung khăn như điên rồi cuống quýt lăn vào phòng ngủ, "rầm" một tiếng đóng sập cửa lại.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!