Nghe xong lời của Cố Diễm, Tô Khốn ngây người tại chỗ. Cậu trừng mắt, miệng há ra rồi ngậm lại mấy lần, trông chẳng khác gì một con cá vừa bị vớt khỏi nước, mãi không phát ra được chút âm thanh nào. Một lúc lâu sau, cuối cùng mới nghẹn ra được hai chữ: "Tôi– Đệch!"
Cố Diễm cau mày liếc cậu một cái. Trong khoảng thời gian chung sống với Tô Khốn, anh dần dà hiểu được không ít từ ngữ hiện đại. Suy cho cùng, khả năng tiếp thu ngôn ngữ của con người thực sự rất mạnh mẽ, giống như một người chẳng biết tí gì về tiếng Anh, nếu bị ném vào môi trường nói toàn tiếng Anh, sống một năm thôi cũng sẽ tiến bộ thần tốc. Huống chi Cố Diễm và Tô Khốn vốn dùng chung một loại ngôn ngữ, chỉ là cách dùng từ khác nhau khiến Cố Diễm cảm thấy lạ lẫm, nhưng nghe nhiều thì cũng hiểu được.
Ví như câu vừa rồi của Tô Khốn. Tuy không hiểu nghĩa đen cụ thể, nhưng Cố Diễm biết đó là một câu th* t*c. Xuất thân từ một gia tộc nề nếp, lớn lên trong môi trường lễ nghi khuôn phép, Cố Diễm thật sự không quen nghe kiểu nói chuyện này. Thế nên, y theo bản năng của một người từng đứng ở vị trí cao lâu năm, mặt lạnh răng dạy một câu: "Nói năng đàng hoàng."
Tô Khốn – lâu lắm rồi không bị ai quản: "……"
Sao tự nhiên thấy giống bị ba mắng thế này?!
Có điều so với ba Tô, giọng nói của Cố Diễm nhẹ nhàng hơn rất nhiều, thế là thay vì sự chống đối trỗi dậy, bản tính "Thụ – M" trong người Tô Khốn lại bị khơi lên, cậu cụp mắt đáp: "Dạ."
Trong lòng thế mà còn thấy hơi… thích thích.
Bị Cố Diễm chen ngang như vậy, sự kinh ngạc của Tô Khốn với chuyện "chủ nhà nhìn thấy ma" đã dịu đi phần nào. Cậu bắt đầu tỉnh táo suy nghĩ, ngập ngừng nói: "Có khi nào thứ mà chủ nhà nhìn không phải anh, mà là cái quan tài anh đang ngồi không? Dù sao người bình thường chắc sẽ không đặt cái thứ này trên tủ đầu giường, ngày nào cũng đối mặt với nó mà ngủ."
Cố Diễm nhìn cậu với vẻ mặt phức tạp: "……" Giờ mới nhận ra mình không bình thường à?
Tô Khốn không đợi Cố Diễm lên tiếng, đã tự mình phủ định suy đoán vừa rồi: "Cũng không đúng. Nếu người bình thường thấy trong phòng có một cái quan tài, dù có kinh ngạc hay thấy kỳ quặc, một là không nói gì, hoặc nếu nói thì sẽ hỏi thẳng. Đằng này chủ nhà chỉ hỏi sao phòng tối thế, so với cái quan tài, thì chuyện sáng tối đâu có đáng nhắc tới?"
"Ừm." Cố Diễm gật đầu, nói: "Lúc đó ánh mắt hắn rõ ràng đang nhìn thẳng vào ta, không phải cái quan tài."
"Vậy là… anh ta thực sự nhìn thấy được anh…" Tô Khốn cảm thấy chuyện này quá thần kỳ. Từ nhỏ đến lớn, cậu chưa từng gặp ai có thể nhìn thấy ma giống mình. Giờ đã có một người, còn là người quen của cậu.
"Nhưng tại sao anh ta lại không nói gì nhỉ?"
Cố Diễm nhìn Tô Khốn bằng ánh mắt kiểu "sao đầu óc ngươi đơn giản vậy": "Hành vi của ngươi lúc đó quá rõ ràng, hắn chắc chắn đã nhận ra ngươi cũng có thể nhìn thấy ta, hơn nữa còn chấp nhận để ta ở lại nhà ngươi."
Tô Khốn mù mờ: "Tôi chỉ nháy mắt ra hiệu với anh thôi mà!"
Cố Diễm: "Một loạt động tác đó, ngươi cho rằng hắn mù sao?"
Tô Khốn cố cãi: "Tôi ra hiệu rất kín đáo mà!"
Cố Diễm: "Cũng chỉ có ngươi nghĩ thế thôi."
Tô Khốn: "……" Tại sao người xung quanh mình miệng ai cũng độc hết vậy?!
Chuyện liên quan đến chủ nhà khiến Tô Khốn có chút phấn khích. Như thể cậu sống hơn hai mươi năm, cuối cùng lại tìm được thêm một người bạn đồng hành trong vấn đề này. Phải biết rằng, việc chỉ có một mình nhìn thấy những thứ đáng sợ đó là chuyện vô cùng khó chịu. Sự sợ hãi, hoảng hốt, căng thẳng của cậu không ai hiểu được. Nói ra nhiều khi chỉ khiến người khác coi cậu là tính tình kỳ quặc, dù tin hay không tin, họ cũng vô thức giữ khoảng cách với cậu.
Hồi nhỏ Tô Khốn ngây thơ không biết gì, nhìn thấy gì đều kể ra hết. May là người xung quanh cậu khi ấy đều có tính cách ôn hòa, khi nghe xong những chuyện đó tuy vẻ mặt có phần hoảng loạn, đôi lúc còn nghiêm giọng trách mắng mấy câu, nhưng chưa từng thật sự coi cậu là kẻ lập dị mà vẫn yêu thương cậu như cũ, dù vậy Tô Khốn vẫn mơ hồ cảm thấy họ không thích những chuyện đó, dần dà cậu giữ kín trong lòng, càng lớn càng ít nhắc đến.
Giờ có người có thể hiểu được cảm giác của mình, dù người đó không hề tỏ rõ thái độ, thế thôi đã đủ khiến cậu vui lắm rồi.
Còn về việc tại sao lại là "tìm được thêm một người bạn đồng hành" vì bởi trước chủ nhà, Tô Khốn đã gặp một anh bạn đồng hành với cậu rồi. Có điều người ấy chính là… Một con quỷ.
Một hung quỷ mặt đơ sống từ thời phong kiến có thể "chuyển sang chế độ mini".
Trải nghiệm điên rồ này, đúng là không phải ai cũng gặp. Tô Khốn cảm thấy mình nên tự thắp cho bản thân một cây nến để tán thưởng – vừa khổ vừa vui không tả nổi.
Vui vẻ chưa được bao lâu, cậu nhớ ra còn việc chính chưa làm, nên gạt chuyện đó sang một bên.
Tô Khốn nhìn đồng hồ, đã gần ba giờ chiều, nửa buổi chiều trôi qua mất rồi. Cậu chào Cố Diễm một tiếng rồi vội vàng xách chìa khóa và thẻ xe buýt ra khỏi nhà, bắt xe đến đại học S.
Tuy rằng thai linh bám theo Trương Phúc Quyền đã bị Cố Diễm giải quyết gọn ghẽ, nhưng khu vực quanh trường học vẫn là nơi âm khí nặng, Tô Khốn không dám nấn ná tới tối mới đi, tranh thủ lúc trời còn nắng là hợp lý nhất.
…
Khi Tô Khốn đến con phố thương mại trước cổng trường S, vợ chồng Trương Phúc Quyền đang ngồi trong tiệm đậu nghiền. Không biết là do tâm trạng chán nản vì sắp dọn tiệm, hay do sự u ám toát ra từ hai vợ chồng, hôm nay quán vắng hoe, không bằng những lần trước.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!