Chương 36: Lại xuyên qua rồi.

Tô Khốn cười hớn hở nhìn Cố Diễm đang cầm nguyên một bộ từ trong ra ngoài: "Nào, thay vào cho tôi xem."

Cậu nhớ đến dáng vẻ cao lớn rắn rỏi của Cố Diễm khi chưa thu nhỏ, rồi nhìn lại dáng người như búp bê phiên bản bỏ túi của anh ta lúc này, không nhịn được nổi tâm tư hèn hạ: Hờ hờ– người đã nhỏ lại rồi thì chỗ đó có thể lớn được bao nhiêu chứ!"

Phàm là đàn ông, trời sinh vốn dĩ rất để tâm đến một số "vấn đề trọng điểm", Tô Khốn hiển nhiên cũng không thoát khỏi bản tính tầm thường ấy. Cậu thậm chí còn nghĩ: Chỉ cần mình thắng ở khoản này, những chỗ khác có thua cũng chẳng sao cả.

Mặc dù chưa từng tận mắt chứng kiến, nhưng trong tiềm thức Tô Khốn vẫn cảm thấy nếu so với phiên bản trưởng thành của Cố Diễm, cậu kiểu gì cũng lép vế, vì vậy nên rất sỉ định nhân lúc Cố Diễm bị thu nhỏ lại, thỏa mãn lòng hiếu thắng ấu trĩ của mình. Trong đầu ước lượng kích thước một vòng, Tô Khốn cảm thấy mối thù mấy đêm trước, đêm nào cũng bị người kia sàm sỡ trong mơ, về cơ bản có thể trả lại trong chuyện này.

Nào ngờ tính toán trong bụng quá lộ liễu, đến mức cả gương mặt Tô Khốn đều viết rõ mấy chữ: "Của tôi chắc chắn to hơn hahahaha!"

Rõ rệt đến mức khỏi nói cũng biết cậu đang nghĩ gì.

Cố Diễm liếc mắt một cái là biết liền. Anh cũng chẳng buồn nói gì, chỉ bất đắc dĩ dùng ánh mắt hơi khó chịu để nhìn Tô Khốn một cái, sau đó ôm quần áo bay về phía quan tài.

"Ấy– Anh định làm gì đó?!" Tô Khốn tỏ vẻ khó hiểu, hỏi ngay.

"Thay y phục." Cố Diễm chẳng buồn quay đầu, đáp gọn ba chữ.

"Không được không được!" Tô Khốn nhảy lên một bước, xoay người chắn ngay trước mặt Cố Diễm, như một tên lưu manh chặn hẻm chọc ghẹo con gái nhà lành: "Không có sự chỉ đạo tận tình của tôi, anh chắc chắn không mặc được đâu! Quần áo bây giờ khác đồ của thời đại các anh lắm đấy! Nào nào, cùng là đàn ông với nhau thì anh ngại gì, sợ gì chứ?"

Cố Diễm mới bay được nửa chừng, đã bị tên vô lại kia chặn đường. Vì trước đó muốn giữ khoảng cách phù hợp với Tô Khốn đang ngồi, nên anh bay không cao lắm, vừa khéo ngang tầm với thắt lưng của Tô Khốn.

Cố Diễm ngẩng mặt lên, vài sợi tóc xõa rũ ra sau, im lặng nhìn Tô Khốn vài giây rồi mới mở miệng, vẫn là giọng điệu lạnh nhạt kiệm lời: "Ta biết."

Tô Khốn: "……Sao anh biết được? Vô lý, anh còn chưa từng thấy cái khóa kéo mà?!"

"Khóa kéo?" Cố Diễm cau mày: "Đó là vật gì?"

Trong thế giới xa lạ này, điều khiến Cố Diễm khó chịu nhất chính là sự thiếu hiểu biết của mình. Cảm giác bản thân như đứa trẻ sinh ra đã chậm phát triển, sống đến ngần này tuổi mà hầu hết đồ vật xung quanh đều không nhận ra. Lòng tự tôn khiến anh suốt ngày phải lặng lẽ quan sát hành động của người khác, cố gắng học hỏi nhanh chóng. Nhưng vẫn có vài món, nếu không ai nhắc đến thì anh chẳng biết để chú ý hoặc nhờ tên gọi để đối chiếu. Ví như cái gọi là "khóa kéo" mà Tô Khốn vừa nhắc tới.

Tô Khốn bày ra bộ mặt kiểu: Biết ngay là anh không biết mà, nhìn rất gợi đòn.

Cậu kéo vạt áo thun của mình lên, chỉ vào vị trí giữa đ*ng q**n jeans rồi nói: "Ở chỗ này trên quần nè."

Cố Diễm cụp mắt nhìn vào chỗ mà ngón tay Tô Khốn chỉ vào, nhìn rất chuyên chú, trong đầu cực kỳ nghiêm túc hồi tưởng lại những lần quan sát Tô Khốn mặc đồ, cố nhớ xem cái gọi là khóa kéo ấy rốt cuộc sử dụng như thế nào.

Tên ngốc Tô Khốn lúc đầu vì bốc đồng chỉ nghĩ đến việc cho Cố Diễm biết "khóa kéo" là gì, nên mới chỉ ngay vào cái chỗ nhạy cảm kia. Mãi đến khi thấy ánh mắt Cố Diễm thực sự nhìn xuống đó, cậu mới muộn màng nhận ra đầu óc mình chắc bị cửa kẹp rồi.

Tô Khốn vội vàng kéo vạt áo xuống, che đi chỗ có khóa quần.

Ai ngờ tiểu quỷ Cố Diễm này lại nhìn đến nghiện…

Từ góc độ của Tô Khốn nhìn xuống, chỉ thấy được phần đỉnh đầu của Cố Diễm, cái đầu tròn tròn hơi chồm về trước, hoàn toàn bất động, trông cứ như đang tập trung quan sát cực kỳ nghiêm túc. Tất nhiên, cậu không biết thực ra Cố Diễm chỉ đang dùng vị trí đó làm điểm cố định ánh nhìn, trong đầu y lúc này đang tua đi tua lại cảnh Tô Khốn thay đồ: mặc vào rồi cởi ra, rồi lại mặc vào, rồi lại cởi…

Mẹ nó! Chỗ đó có cái quỷ gì đáng để nhìn lâu thế hả đồng chí Cố Diễm?!

Tô Khốn hắng giọng, nhịn không được mà giơ tay gõ nhẹ lên đầu Cố Diễm hai cái: "Đại gia, ngắm đủ chưa hả? Nhìn nữa là thu phí đấy! Không nhận tiền âm phủ đâu nha."

Bị người ta nhìn chằm chằm chỗ đó thì ai mà chẳng khó chịu, nhất là với kiểu ngoài mặt vô sỉ bên trong ngại ngùng như Tô Khốn, giọng cậu lúc nói còn hơi run, vành tai cũng bắt đầu ửng đỏ.

Ai ngờ Cố Diễm lại cực kỳ nghiêm túc gật đầu: "Đủ rồi."

Sau đó y ôm quần áo bay thẳng về phía Tô Khốn.

Tô Khốn: "…" Cậu đơ ra mấy giây mới có phản ứng, vội vàng hét lên khi thấy Cố Diễm đã áp sát vùng bụng: "Dừng dừng dừng! Má ơi đừng có nhào tới…"

Ngăn không kịp rồi!

Cố Diễm cứ vậy xem Tô Khốn như bức tường bình thường, trực tiếp bay xuyên qua vùng eo bụng cậu, rồi ngừng lại giữa chừng, giữ nguyên tư thế chìm trong bụng người ta, nhàn nhạt hỏi: "Có chuyện gì?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!